Những Gì Cần Phải Làm & Không Cần Làm


HIẾU HẠNH

Ta thương cha và mẹ ta, điều ấy không làm cho ai ngạc nhiên, nhưng ta ghét cha mẹ ta là ta đã làm cho mọi người ai cũng ngạc nhiên đối với ta.

Ta thương cha mẹ ta, vì cha mẹ ta, mỗi người đều an trú vững chãi nơi lòng nhân ái và từ bi nơi chính họ. Và mỗi người đều đem lòng từ bi và nhân ái ấy, mà nuôi dưỡng và che chở ta từ khi ta mới tượng hình cho đến lúc ta lìa bỏ cuộc đời.

Nên, ta chỉ cần thực hành hiếu hạnh đối với cha mẹ ta là ta có thể viên mãn được tâm bồ đề và thành tựu sáu hạnh toàn hảo của bồ tát. Vì trong hạnh hiếu có hạnh bố thí và cúng dường. Trong hạnh hiếu có sự trì giới toàn hảo, vì hiếu là căn bản của đạo đức, nó có khả năng chuyển hóa và đoạn trừ tất cả pháp bất thiện, có khả năng làm dẫn sinh phước báo cao thượng. Trong hạnh hiếu có sự nhẫn nhục toàn hảo, vì nó là kiên trì để mở rộng đức tính trí tuệ và từ bi. Trong hạnh hiếu có sự tinh cần toàn hảo, vì nó phải nỗ lực thường xuyên để phụng sự cha mẹ bằng hai đức tính trí tuệ và từ bi. Trong hạnh hiếu có sự thiền định toàn hảo, vì trong hiếu có sự kiên định vững chãi và sâu xa đối với các pháp tốt đẹp. Trong hạnh hiếu có trí tuệ toàn hảo, vì hiếu là sự hiểu biết chính xác và sâu xa đối với những gì cần phải làm và không cần làm.

Hiếu là vậy, nên hạnh hiếu là hạnh của bậc đại trí và đại hạnh. Vì vậy, các bậc thánh nhân từ xưa đến nay không một ai không thực hành hạnh hiếu và không ca ngợi hạnh hiếu.

Do đó, hiếu là con đường mà các thánh nhân đã đi, đang đi và sẽ đi cho đến chỗ viên mãn tột cùng.

YÊU KHÔNG CÓ TỘI

Có nhiều người trẻ đã hỏi tôi yêu có tội không Thầy? Tôi đã nói với họ, yêu không có tội, yêu chỉ đem lại hạnh phúc hoặc đau khổ mà thôi.

Yêu có khả năng đem lại hạnh phúc cho ta, khi ta yêu ai đó, ta yêu một cái gì đó hay ta yêu một lý tưởng cao đẹp nào đó, với tâm phụng sự không chiếm hữu. Yêu không chiếm hữu sẽ dẫn sinh hạnh phúc toàn hảo cho ta.

Và yêu có khả năng đem lại khổ đau cho ta, khi ta yêu ai đó, ta yêu một cái gì đó hay ta yêu một lý tưởng cao đẹp nào đó, với tâm phụng sự có nội dung chiếm hữu. Yêu có nội dung chiếm hữu trong ta càng mãnh liệt bao nhiêu, thì chúng sẽ dẫn sinh sự thất vọng và khổ đau cho ta bấy nhiêu.

Ta yêu một lý tưởng cao đẹp và ta muốn chiếm hữu lý tưởng ấy trở thành độc tôn của ta là tức khắc ta trở thành những kẻ cuồng tín và mê muội đối với nó. Và lẽ đương nhiên không một ai có trí trong đời có thể bảo rằng, kẻ sống trong cuồng tín và mê muội là hạnh phúc cả.

Yêu không có tội, nhưng ta yêu ai đó, ta yêu cái gì đó, ta yêu một lý tưởng cao đẹp nào đó, với tâm chiếm hữu, tùy theo mức độ chiếm hữu của tâm ta đối với những đối tượng ta yêu ấy, mà khổ đau trong đời sống của ta dẫn sinh và lớn mạnh. Chúng dẫn sinh và lớn mạnh một cách chính xác đúng với những gì, mà mức độ chiếm hữu nơi tâm ta yêu thích đối với những đối tượng ấy.

Vì vậy, tôi đã trả lời cho một số người trẻ rằng: “Yêu không có tội”, khi họ hỏi tôi rằng: “Yêu có tội không Thầy?”. Và tôi đã đọc tặng cho họ hai câu thơ, khi họ đã tặng tôi một bức hình của Chúa:

“Em cứ yêu, nhưng em đừng chiếm hữu,
Vì tình yêu mầu nhiệm lắm em ơi!”

Thầy THÍCH THÁI HOÀ

Theo: http://www.thuviencophap.org/2011/07/nhung-gi-can-phai-lam-va-khong-can-lam.html

Comments are closed.