Nơi Bình Minh Yên Tịnh


Đêm thật dài, sâu thẩm và hun hút trên những đôi chân đời lang bạt. Cái nóng râm ran sau nhiều ngày khô hạn làm cho mặt đường nhựa bỗng như lên cơn sốt giữa làn khói xe dày đặc. Không gian rồi cũng vắng vẻ khi đêm về. Tất cả chìm nhanh trong những giấc ngủ vội vàng, những hơi thở gấp gáp như sợ thời gian qua mau. Thỉnh thoảng vang lên tiếng lè nhè vô thưởng vô phạt cùng bước đi ngật ngưỡng của một gã say mèm nào đó làm khuấy động lên đôi chút.

Không biết Linh đã chạy qua bao nhiêu quãng đường, bao nhiêu dãy phố. Khi tiếng rao đêm vẫn còn văng vẳng, cho đến lúc mọi hoạt động đều ngưng bặt, thì cô mới dừng lại ngồi nghỉ bên cánh cổng ngôi nhà có mái che rồi thiêm thiếp ngủ. Nhưng chỉ được chốc lát, Linh đã choàng tỉnh dậy, cảnh giác nhìn quanh.

Chiếc cổng có dàn hoa giấy màu tím trông ẩn khuất hiền lành làm sao. Mùi ngọc lan thoang thoảng. Ngôi nhà hai tầng xinh xắn gợi lên một chút gì đó bình yên và hạnh phúc mà Linh từng ao ước. Lòng cô bé chợt bồn chồn ray rứt. Sao giống quá. Vẫn khung cảnh này…cùng giàn hoa giấy. Hương ngọc lan nhè nhẹ làm trái tim Linh thắt lại vì nhớ thương khắc khoải. Cô lại chìm sâu vào giấc ngủ. Chìm vào những giấc mơ về một khoảng đời đã xa thật xa, dù chưa được bao lâu.

Ngôi nhà là sự chắt chiu mơ ước của ba mẹ lúc mới lấy nhau. Khi chị em Linh bắt đầu đến trường thì đã cùng vui đùa dưới mái nhà khang trang đó rồi. Em Trúc nhỏ hơn Linh một tuổi. Hai đứa con gái lần lượt ra đời không làm cho ba mẹ mất đi tình yêu thương vun đắp cho cuộc sống. Ba là công chức bậc trung. Mẹ buôn bán lặt vặt ở nhà, trông coi dạy dỗ các con. Những ngày rãnh rỗi ba chỉ quanh quẩn chăm sóc mấy chậu hoa kiểng nơi mảnh vườn nho nhỏ trước sân. Rồi cùng chơi đùa với chị em Linh, phụ mẹ làm những công việc khác. Một bức tranh gia đình yên vui hạnh phúc tưởng như sẽ mãi vững bền theo năm tháng.

Sự yên ấm ấy không kéo dài qua hết quảng đời tuổi thơ của Linh. Lúc ấy Linh còn quá nhỏ để có thể hiểu hết những việc làm của người lớn. Trong một lần gây gổ, ba mẹ chia tay nhau. Mẹ đem theo em Trúc bỏ về bên ngoại, rồi sau đó sang định cư nước ngoài cùng với người đàn ông khác. Có lẽ đó là nguyên nhân làm cho gia đình Linh phải chịu cảnh tan đàn xẻ nghé. Mái nhà hiu quạnh vì không còn bàn tay vun quén của người phụ nữ. Không bao lâu ba cũng lấy vợ khác. Và một đứa con trai kháu khỉnh ra đời, cũng khiến Ông quên hết nỗi đau buồn cũ. Những ngày tháng đó, Linh đã sống trong sự ghẻ lạnh khinh ghét của mẹ kế và vẻ thờ ơ đôi khi tàn nhẫn của ba. Đứa con gái thơ dại sớm chịu cảnh xa mẹ nên càng tủi thân, lòng đầy uất nghẹn. Một lần Linh lở tay làm té đứa em trai nhỏ. Cô bé sợ hãi khi thấy cả ba và dì tức giận nhào tới túm lấy tóc mình. Linh vùng bỏ chạy. Rồi từ đó không bao giờ trở về ngôi nhà ấy nữa.

Đêm nay Linh cũng lại chạy trốn. Cô đang chạy trốn khỏi những cạm bẫy mà cuộc đời luôn giăng ra cho những kẻ cô thân yếu đuối. Nhiều năm bặt hết tin tức gia đình, trái tim cô cũng dần chai sạn vì lăn lộn trên đường mưu sinh. Nhưng Linh không nguôi lòng nhớ mẹ, nhớ về mái nhà một thời đầm ấm thân thương. Một lần tình cờ gặp người bà con xa bên ngoại bảo mẹ mới trở về nước và có đi tìm đứa con gái nhỏ lưu lạc. Buồn tủi tự ái, Linh đã không hỏi gì thêm về mẹ. Nếu như cô còn một mái ấm gia đình, còn một ngôi nhà để quay về, thì đâu phải lang thang vất vưởng. Tối nay lại trải qua một đêm ngủ ngoài đường. Thân gái dặm trường làm sao cô luờng hết bao trắc trở đời thường.

Gã đàn ông to lớn đẫy đà với cái bụng phệ quá cở và cặp môi lúc nào cũng mấp máy như luôn thèm khát một cái gì đó. Đã vậy đôi mắt ông ta cứ híp lên khi cười, để lộ hàm răng vẩu ra vừa đáng sợ vừa thấy ghét. Bà chủ nhà trọ bảo với Linh là ông ta cần một người phụ bán hàng, lương khá, ổn định lại có chỗ ăn ở đàng hoàng. Dầu gì thì cô cũng không còn sự lựa chọn nào khác. Mấy tháng rồi cơ sở may da nơi Linh vào làm chưa bao lâu, bị thua lỗ nên họ sa thải bớt những công nhân chưa vững tay nghề. Linh thất nghiệp. Người chủ nhà gợi ý một chỗ làm mới. Thế là cô bằng lòng ngay. Từ ngày trôi nổi tha phương Linh đã làm đủ mọi ngành nghề. Từng phải ăn bờ ngủ bụi, nếm trải bao nổi đói khát tủi cực.

Linh hoảng lên khi thấy ông ta bước vào phòng mình. Căn phòng nhỏ nằm cuối hành lang, cửa then chỉ gài hờ:_ Ông chủ! Ông vào đây làm gì trong đêm hôm?

– Ậy !Đừng la chứ. Chúng ta đã thoả thuận rồi mà.

– Thoả thuận gì? Tôi chỉ đến đây làm công cho ông thôi. Ông đừng…

– À, thì làm công. Chẳng phải cô đang cần tiền là gì ?

Linh tức giận nói lớn :_ Tôi cần tiền. Nhưng đồng tiền làm ra từ mồ hôi nước mắt của mình, chứ không phải bán thân.

Không hiểu bằng cách nào mà Linh đã chạy thoát được gã đàn ông lực lượng chực vồ lấy cô trong cơn dục vọng. Linh chạy. Chạy mãi cho đến tận nữa đêm và…

– Ê ! Con nhỏ nào lại đến ngủ trước nhà ông vậy cà?.

Tiếng cười nói của hai thanh niên say xỉn vừa trờ xe tới. Một tên bước qua chỗ Linh để mở cổng. Gã còn lại phụ hoạ :

– Con nhỏ coi bộ được đó mầy. Hay mình rủ em vào nhà chơi cho vui, còn hơn để ngủ ngoài hè thế này.

– Thôi chứ. Mày tính dụ dỗ con gái nhà lành à ?

– Nhà lành cái con khỉ. Cái thứ đầu đường xó chợ này.…

Linh chồm dậy như bị điện giựt và lại nhanh chân bỏ chạy, mặc cho những giọng cười nham nhở đuổi theo. Chạy một hơi… chợt cô nghe có tiếng chuông chùa. Tiếng chuông công phu khuya nhẹ vang trong thinh lặng, làm cho cõi lòng cô nhen nhún lên một chút bình yên tin tưởng. Linh dừng chân lại trước ngôi chùa. Cổng chùa bỏ ngỏ. Cô bé thở dài rồi vội bước vào bên trong, đến ngồi dựa nơi bực thềm trước chánh điện. Cô ngủ liền sau đó, trong tiếng mõ nhịp nhàng cùng giọng tụng kinh đều đều trầm lắng. Và rồi Linh lại nằm mơ. Một giấc mơ thật an lành tươi đẹp.

Khi ánh nắng toả sáng tới bực thềm thì Linh cũng giật mình thức dậy. Cô ngơ ngác khi thấy mình vẫn nằm ngoài hành lang chùa, với chiếc khăn mỏng trên người mà không biết ai đó đã đắp lên. Đưa mắt nhìn quanh, Linh trông thấy một vị sư cô đang đi tới. Rụt rè Linh bước lại thưa :

– Thưa… sư cho con gởi lại chiếc khăn.…Không biết của ai…?…

Sư cô mỉm cười đở lấy :

– À ! khăn của chùa. Sư Cô thấy con ngủ ngon quá nên không nở đánh thức. Con vào đây lúc chùa công phu phải không? Thôi con bước ra phía sau rửa mặt, rồi xuống nhà bếp dùng cháo sáng. Mấy cô có để phần cho đó.

Linh hơi ngỡ ngàng nhưng cũng làm theo lời vị sư dạy. Khi múc gáo nước lạnh rửa mặt mà Linh cứ nghe bụng mình cồn cào co thắt lại vì đói.

Sư Cô ngồi yên lặng nghe cô bé kể chuyện đời mình. Lần đầu tiên có người chịu lắng nghe nên Linh nói say sưa như chưa từng được nói. Bao nhiêu tủi buồn cơ cực vì miếng cơm manh áo, cùng nỗi uất hận bởi ba mẹ bỏ bê khiến cho cô phải dập dìu trôi nổi như cánh lục bình. Nói xong cô thở hắt ra:

– Bây giờ con chẳng biết phải đi đâu làm gì ? Chắc con trở lại với nghề bán dạo hay bán vé số gì đó. Con chẳng quen biết ai ở thành phố này cả. Làm gì rồi cũng bị người ta gạt gẫm lừa lọc.

– Theo Sư Cô thì _ vị sư chậm rãi nói_ con chưa tìm được việc làm thích hợp thôi thì cứ ở lại chùa. Từ từ rồi sư cô sẽ nhờ những phật tử thân tín giới thiệu cho nơi làm tốt đáng tin cậy. Con hiền lành lại là con gái mới lớn, ra đời sớm quá, về lâu về dài thật khó giữ mình. Mà này, con cũng nên về quê thăm ba một lần và đi tìm mẹ. Mẹ con ở nước ngoài về, chắc là cũng muốn lo cho tương lai của con.…

Linh cúi mặt im lặng, cố kiềm chế những giọt nước mắt cứ chực tuôn ra. Một lúc lâu cô mới ngẩng lên nói với giọng đầy xúc động:

– Con nhớ nhà, nhớ ba mẹ lắm. Nhưng con vẫn giận họ, chưa muốn về vào lúc này đâu.

– Người lớn cũng có nỗi khổ tâm riêng con ạ! Con bỏ đi bặt tăm như vậy, ba mẹ hẳn là lo lắng lắm. Nước mắt lúc nào cũng chảy xuôi. Ba mẹ nào lại không thương con. Mà thôi, đợi khi nào con ổn định rồi trở về thăm nhà cũng được. Trở về với một tâm hồn cùng hình dáng nguyên vẹn, ba con sẽ hối hận và thương yêu con hơn. Bây giờ con cứ ở lại đây ít bữa, nghe kinh kệ rồi phụ làm công quả. Từ từ lòng con sẽ lấy lại được sự thanh thản bình yên.

Ngoài sân có nhiều người đang làm việc và chuyện trò thật vui vẻ. Những Ni Cô trẻ điềm đạm mà chói sáng qua nụ cười hiền từ chứa chan đạo vị. Những em nhỏ đến chùa làm công quả trong niềm tin tưởng lạc quan hạnh phúc. Ánh nắng đã lên cao. Lâu lắm rồi Linh mới được hưởng một buổi sáng thanh bình như thế. Cô chợt ví mình như một sắp chết đuối, bất chợt gặp chiếc thuyền cứu hộ. Và khi an ổn bước sang bến bờ sự sống, Linh mới cảm nhận hết cả bao khoảng trời yêu thương luôn rộng mở phía trước.

Ngày mai khi bình minh trở lại, biết đâu Linh lại không tự mình lật sang một trang đời khác. Ngày mai, con đường cố hương rộn ràng sắc nắng sẽ đón chờ những đứa con xa lạc lối quay về./.

Truyện ngắn – Lam Khê

http://www.buddhismtoday.com/viet/truyen/noibinhminh.htm

Comments are closed.