Archive for category Thơ Văn

Thấy Được Nẻo Về

Có đôi lúc… thèm nghe lời chỉ dạy,
Tự lúc nào… biến thành đứa bé thơ.
Cần chăm sóc… nhiều nỗi sợ vu vơ,
Đến… rồi… đi… vì thiếu nhiều tu tập

Hãy kế thừa tinh hoa… cổ nhân thiết lập
Lắng nghe… tư duy… làm chủ được mình.
So sánh chi ? Kết quả… một lập trình
Mọi công đức… chính là thần thông biến hoá !
Read the rest of this entry »

No Comments

Từng Ngày Vui Đạo – Sống Vui Nhờ Hiểu Đạo

Từng Ngày Vui Đạo

Chiều níu nhẹ sợi nắng vàng hiu hắt
Gợn chút buồn hoài niệm quá khứ xưa
Không gian kia, phủ ngập những trận mưa
Đã rửa sạch bụi nhiễm ô… mọi lối

Bôn ba mãi… tuổi đời nay cằn cỗi
Dù chống chèo vững chãi giữa muôn trùng
Còn lại gì… ngoài trống vắng chập chùng
Nhờ Phật pháp… sống từng ngày vui Đạo
Read the rest of this entry »

No Comments

Nhẹ Gánh Âu Lo

Sợ hãi âu lo phải chăng… tường ngăn cách ?
Người với người, trong hành xử hằng ngày….
Trực diện e dè, loanh quanh chuyện trả vay !
Mãi điểm tô mặt nạ… quên đi mặt thật …..
Read the rest of this entry »

No Comments

Diệu Lực Quán Thế Âm Bồ Tát 

Dù thế giới văn minh tiến xa vượt bậc,
Cảm ứng nhiệm mầu, diệu lực Quán thế Âm
Nghìn mắt, nghìn tay… trì hành Đại Bi tâm
Độ thoát chúng sinh vẫn… như… bao thế kỷ ! 
Read the rest of this entry »

No Comments

Phật Pháp Nhiệm Mầu

Ánh trăng thường tượng trưng nguồn trí tuệ
Như mạch suối nguồn len lỏi khắp cùng
Từng hạt sương mai đọng… cách ung dung
Như pha lê, Mani phát từ… thiện ý
Read the rest of this entry »

No Comments

Thơ Miền Ký Ức – Lê Văn Trung

nhà chữ đinh

Mái Nhà Xưa

Tôi theo anh về thăm quê Đại Lộc
Mùa ve ran ran bụi nắng bay mù
Anh và tôi mười mấy năm phiêu bạc
Lòng cơ hồ nghe mỏi bước lãng du…
Read the rest of this entry »

No Comments

Khi Trời Chớm Thu

Dặn em thôi những vội vàng
Ngước nhìn mấy cụm mây ngàn giữa thu
Bôn ba chi cõi sương mù
Trăm năm ngó lại cũng như.. khóc chào! Read the rest of this entry »

No Comments

Thăng Trầm Cuộc Sống – Thăng Trầm Có Không ? – Đời là mộng…

THĂNG TRẦM CUỘC SỐNG

Thức giấc nửa khuya… nghiệm thăng trầm cuộc sống
Cung kính, nhún nhường, khiêm hạ… được Thăng
Một ngày vui, bồng bột chút lăng xăng !
Tức thì Trầm luân… ngay khi kiêu mạn.
Read the rest of this entry »

No Comments