Archive for category Tùy Bút

Phút Cuối

Con chạy đến mẹ khi trời giữa khuya và bằng chuyến xe ôm. Con chạy vào bệnh viện bằng lối cấp cứu. Con đứng ngoài vườn cây đến khi vai đẫm hơi sương và khi ấy có cô y tá đi thăm bệnh nhân và con chạy vào ôm mẹ. Mẹ vẫn thương tất cả các con của mẹ. Con ôm chặt lấy mẹ và mắt mẹ không mở nhưng biết con đến. Mẹ cười, mẹ thong thả vuốt mái tóc, ngửi mùi thơm từ tóc con. Mẹ nói nho nhỏ : “ Mẹ yêu con lắm con ơi …Mẹ mệt lắm rồi…5g20 sáng rồi đó con…Mẹ mệt thật rồi các con à. Con gái ở bên mẹ. Mẹ mệt… Mẹ cười… Read the rest of this entry »

No Comments

Ôn Cố Tri Tân

Không cần phải đếm thời gian thế mà ngày lại ngày trôi qua nhanh quá, tôi tự nhắc thầm thôi đừng ngủ nhiều nữa, 6 tiếng mỗi ngày là đủ rồi vì mai này sẽ có những ngày ngủ triền miên và không còn cơ hội để học hỏi.

Khuya nay chợt giật mình thức giấc sớm hơn thường lệ, chợt nhớ ra là ngày Phụ nữ Việt Nam (20/10) tuy nơi hãi ngoại con cháu không còn ai nhớ tới ngày này ngay cả một số người trung niên cùng lứa… thôi thì mình tự pha cho mình một chén trà xanh và tự mình thưởng thức và nhớ về một thời quá khứ để tìm lại những cái hay của những bậc danh nhân 3X, 4X hay 5X, 6X đã qua trong giới tăng ni hay trong giới văn học nghệ thuật mà mình vẫn xem như thần tượng cho đến bây giờ. Read the rest of this entry »

No Comments

Năm Tháng Hoàng Hôn

Trước khi đề cập tới nước Mỹ, tôi muốn kể cho bạn nghe câu chuyện của một gia đình người Nhật, ở tại nước Nhật.  Đây là câu chuyện hết sức đau lòng về cụ Shigezo, một tư chức về hưu đã 20 năm, goá vợ và ở chung với gia đình con trai tên Nobutoshi, con dâu Akiko và cháu nội trai Satoshi.

Con dâu Akiko vừa đi làm, vừa lo việc nội trơ, lại vừa chăm sóc đứa con trai còn học trung học. Ông cụ Shigezo, 85 tuổi đang tiến dần đến tình trạng suy nhược của tuổi già, là một gánh nặng hết sức to lớn mà Akiko phải gánh vác, một cuộc sống hết sức căng thẳng mà Akiko phải lãnh đủ, không có một sự cảm thông nào của chồng, dù chồng cô là con trai trưởng của cụ Shigezo.

Ông cụ đang từ từ quay về tuổi ấu thơ, Akiko phải xem  cụ như là một đứa trẻ mà cô phải bảo vệ và chăm sóc bằng  những cố gắng phi thường.  Read the rest of this entry »

No Comments

Lá Thư Gửi Người Bạn Trẻ Trong Đạo

ĐÔI LỜI TÂM SỰ VỀ VĂN HÓA VÀ PHẬT GIÁO VIỆT NAM HẢI NGOẠI

Lời tác giả: Nhân dịp đức Đạt Lai Lạt Ma công du tại Gia Nã Đại và cho hai buổi nói chuyện với công chúng tại Ottawa và Toronto, tác giả đại diện cho một tờ báo Phật giáo tại San José, California, đến tham dự và viết bài tường thuật đăng trên một diễn đàn của Nhóm Mật tông vùng Đông Hoa Kỳ. Khi một người bạn đạo trẻ đọc bài tường thuật này, nói về những tranh đấu của đức Đạt Lai Lạt Ma cho nhân quyền thế giới, anh bạn trẻ viết lá điện thư hỏi tác giả về từ ngữ tranh đấu và bất bạo động có gì trái ngược không.

Vì thấy tầm vóc của câu hỏi có liên quan nhiều đến vấn đề văn hóa và dịch thuật, nhất là dịch thuật Phật pháp, cũng như trước những phong trào bài bác các từ ngữ Hán Việt cũng như bài bác các thuật ngữ chư Tổ đã đề xướng ra trong truyền thống Phật giáo Việt nam đã có từ hằng ngàn năm nay, biện luận là các thuật ngữ Phật giáo gốc Hán Việt đó quá khó hiểu, tác giả bài viết này chỉ muốn thảo lá thư tâm sự, trình bày cái vốn văn hóa vô cùng quý báu đã có từ hơn 4000 năm của dân tộc Việt, kết hợp với văn hóa Phật giáo và làm thành một kho tàng văn hóa vô giá của dân tộc Việt nam.

Với hoài vọng thật đơn sơ: Mong cho các thế hệ trẻ hơn mình biết rõ nguồn gốc văn hóa của dân tộc và yêu thương bảo tồn nền văn hóa vô giá đó.

Không Quán

www.vietnalanda.org/Writings

No Comments

Đức Phật An Cư Kiết Hạ

Một thời, Thế Tôn trú ở Icchànan-gala, tại khóm rừng ở Icchànan-gala. Tại đấy, Thế Tôn bảo các Tỷ-kheo:-Ta muốn sống độc cư Thiền tịnh trong ba tháng, không tiếp một ai, trừ một người đem đồ ăn lại.

-Thưa vâng, bạch Thế Tôn.

Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Thế Tôn. Như vậy, không một ai đến viếng Thế Tôn, trừ một người đem đồ ăn lại.

Rồi Thế Tôn, sau khi ba tháng ấy đã mãn, từ chỗ Thiền tịnh độc cư đứng dậy, gọi các Tỷ-kheo:

-Này các Tỷ-kheo, nếu các du sĩ ngoại đạo đến hỏi các ông: “Với sự an trú nào, này chư Hiền, Sa-môn Gotama an trú nhiều trong mùa mưa?”. Ðược hỏi vậy, này các Tỷ-kheo, các ông hãy trả lời cho cho các du sĩ ngoại đạo ấy như sau: “Với định niệm hơi thở vô, hơi thở ra, này chư Hiền, Thế Tôn an trú nhiều trong các mùa mưa”. Read the rest of this entry »

No Comments

Ngày Trở Về

Máy bay đang vào không phận Sài Gòn, chuẩn bị hạ cánh. Tôi nhìn qua khung cửa kính, sao toàn là những tòa nhà cao ốc, tôi không định hướng  được, như một thành phố xa lạ.

Mấy chục năm rồi còn gì!  Ai cũng nghĩ tôi sẽ khóc khi nhìn lại Sài Gòn nhưng nước mắt sao lại không chảy?  Bánh phi cơ vừa chạm đất, mọi  người đều đứng dậy lấy xách tay và chuẩn bị bước xuống.  Tiếng con  tôi từ phía sau gọi: “Me đừng xuống, chờ tụi con xuống luôn“.  Mua  vé  cùng một lượt mà tôi lại ngồi phía trên, xa các con.

Gia đình chúng tôi xuống cuối cùng.  Xe buýt chở hành khách chỉ còn 1 khoảng trống nơi cửa  lên xuống, tất cả đều đứng chen chút nhau ở  đó,  tôi sợ té nên đứng sát vào ghế? Read the rest of this entry »

No Comments

Tôi Đi Tìm Tôi

Bao kiếp trầm luân vòng lưu lạc
Trong mê nghiệp chướng đã cuộn đầy
Một sớm tỉnh bừng nghe Phật Pháp
Nghìn năm trôi tựa áng mây bay!
(Đường Vân)

Bốn câu thơ trên đã gợi nhớ lại thời gian tôi chưa tìm về được Đạo vì mãi còn lang thang đi theo cái ảo giác đi tìm một hạnh phúc trong bóng đêm, luôn chạy đua bận rộn để kiếm tìm những tri thức mà càng ngày càng đi lùi chứ không tiến bộ, để rồi tới khi chợt tỉnh thì tóc trắng đã vài sợi trên đầu.

Tuy vậy chắc kiếp trước nhờ có làm một vài điều thiện lành nhỏ nhoi nào đó mà tôi vẫn có ngày gặp được những lời dạy của các bậc Thầy qua những bài viết, những buổi pháp thoại, pháp đàm với những thiện hữu tri thức để rồi nhận ra rằng “Số phận mình hoàn toàn do mình định đoạt” dù trong mỗi một giai đoạn của đời người chúng ta, ta đều luôn như đứng trước ngã ba đường nếu không có niềm tin, một sức mạnh tâm linh dẫn dắt. Read the rest of this entry »

No Comments

Cảm Nhận Của Người Khác

Có thời gian ngồi lại, ngẫm nghĩ về cuộc sống của con người hằng ngày, ai ai cũng phải tất bật từ sáng đến tối lo cho những nhu cầu của cuộc sống gia đình và bản thân. Có ai luôn tự hỏi trong lòng, khi mình nói hoặc làm một việc gì đó thì cảm nhận của người khác sẽ ra sao? Bởi lẽ hạnh phúc của thế gian đâu phải chỉ tìm thấy được khi mình đem bố thí, chia sẻ một vật gì đó cho người nghèo, mà những hạnh phúc thật sự luôn tồn tại và hiện hữu xung quanh chúng ta hằng ngày từ những việc nhỏ cho đến bao việc lớn.  Read the rest of this entry »

No Comments