Archive for category Tùy Bút

Thư Gởi Mẹ Việt Nan

Viết theo lời yêu cầu của người bạn cùng đi biểu tình ngày 10 tháng 6 năm 2018 ở BRISBANE thuộc tiểu bang Queensland. Australia.
Mẹ Việt Nam ơi! Chúng con dân miền Nam đã bỏ quê mà trốn đi vào một đêm mưa gió trên một chiếc tàu nhỏ nhiều năm sau 1975. Chúng con đi mà lòng đau buồn vô hạn, nhưng ở lại trên quê hương nơi đất mẹ sanh ra thì không được coi là con người, những người lính của miền Nam thì bị tù đày nơi rừng sâu, nước độc, bị bỏ đói và làm việc rất nặng, vì tội làm tròn bổn phận của người dân miền Nam khi nội chiến hai miền. Những trẻ thơ con người lính hay công chức không được đến trường, tuổi thơ mất cả tiếng cười, mỗi đêm dân không được ngủ yên trong căn nhà của mình mà bị đánh thức nhiều lần, tâm thần lúc nào cũng căng thẳng, tù tội và nghèo đói rình chờ, chúng con đều biết xa quê hương, xa đất mẹ làm người lưu vong sẽ buồn ơi là buồn. Read the rest of this entry »

No Comments

Danh Hiệu Phật Của Ngài Anan Trong Phẩm Thọ Học

VÔ HỌC NHÂN KÝ (Phẩm Thứ 9 của Kinh Pháp Hoa)

Thời mới bắt đầu đọc tụng kinh Diệu Pháp Liên Hoa, khi đọc đến các phẩm thọ ký Tôi thường đọc lướt qua cho nhanh vì không thể nào hiểu được yếu nghĩa thâm hậu của các danh hiệu Phật và khi đến danh hiệu Ngài ANAN thì tôi lại tự hỏi sao quá dài. Giờ đây khi đã nghiên cứu và đọc được các kinh sách giảng luận của nhiều danh tăng thì tôi lại cứ đọc đi đọc lại đoạn Phật thọ ký cho Ngài trong kinh và còn chép lại những lời giảng mật nghĩa đó vào một cuốn cẩm nang cho mình “CUỘC ĐỜI CỦA CÁC THÁNH TĂNG” để từ đó có thể lấy đó làm thước đo mức học và hành trì của một Phật tử tại gia … Nhất là từ khi có duyên đọc được quyển Kinh Pháp Hoa Giảng luận tập 1 và 2 của Cố HT Thích Thông Bửu và tác phẩm của Hellmut Hecker người Đức đã biên soạn về cuộc đời của Các Thánh Tăng từ lâu trên mấy chục năm nay nhưng chỉ mới xuất bản 3 quyển (hai quyển trước nói về Ngài Xá Lợi Phất và Ngài Mục Kiền Liên), riêng quyển thứ ba cuộc đời Thánh Tăng Ananda đã được Ni Sư Ayya Khema dịch ra Anh ngữ 1990 và tác giả Nguyễn Điều dịch ra Việt Ngữ và xuất bản 1991 thì bốn câu kệ mà nhà sư Belatthassa (một vị A La Hán) làm phép xuất gia cho Ngài đã đọc lên thì tôi nghe lòng mình dạt dào một niềm vui khó tả. Read the rest of this entry »

No Comments

Một Chữ Xả

Vấn đề tôi nói hôm nay là một chữ XẢ. Quí vị biết ngược với xả là gì không? Là cố chấp, nắm chặt. Cố là chặt, chấp là nắm; cố chấp là nắm chặt. Khác với nắm chặt là buông bỏ.

Mới nghe đơn giản quá nhưng xét kỹ, quí Phật tử sẽ thấy tất cả chúng ta sống trên thế gian này, ai cũng than buồn than khổ, gốc tại cố chấp thôi, chớ không có gì khác. Bây giờ muốn hết buồn, hết khổ thì chúng ta phải làm sao? Phải xả, phải buông bỏ. Buông bỏ thì hết khổ. Như vậy quá giản đơn, quá tầm thường. Chỉ cần quí Phật tử thực hiện được điều chúng tôi nhắc thì sẽ bớt khổ ngay trong cuộc sống hiện tại này. Read the rest of this entry »

No Comments

Lời Phật Chắp Cánh Cho Tình Yêu Hôn Nhân

Những năm gần đây, nhiều đôi bạn trẻ thương yêu nhau có tâm nguyện mong muốn lễ thành hôn của mình – thường gọi là lễ hằng thuận – được tổ chức trang nghiêm tại chốn thiền môn, trước Phật đài thiêng liêng, dưới sự chứng minh hộ niệm của chư Tăng cũng như sự hoan hỷ chúc phúc của quý Phật tử và thân bằng quyến thuộc. Đây là lối suy nghĩ chín chắn, thể hiện thái độ hiểu biết sáng suốt của người con Phật trước một quyết định quan trọng liên quan đến đời sống hạnh phúc gia đình.

Kết hôn là việc hệ trọng trong cuộc đời của những người quyết tâm xây dựng mái ấm gia đình. Nó đánh dấu bước ngoặc lớn trong đời sống của người cư sĩ Phật tử. Read the rest of this entry »

No Comments

Trong Tâm Có Phật

Trong tâm có Phật, là tùy thời tùy chỗ khởi tưởng niệm Phật, đi, đứng, ngồi, nằm, lúc động, tịnh, nhàn nhã, bận rộn, công việc không dụng tâm mà đều có A Di Ðà Phật, lúc miệng không niệm mà tâm vẫn ở nơi niệm, chẳng niệm mà tự niệm, không niệm mà không phải chẳng niệm, Phật không rời tâm, tâm không rời Phật, mới có thể được “nhất tâm bất loạn”, tâm ta với tâm Phật thông nhau, tâm và Phật ở cảnh giới “nhất như”, được niệm Phật tam muội.

Trong miệng niệm Phật không ổn định, trong tâm nghĩ bậy tưởng loạn, phép niệm như thế thì đều không có chỗ tác dụng. Nên cần phải trong miệng niệm Phật, trong tâm tưởng Phật, tâm – miệng như nhất. Ngoài một câu danh hiệu Phật ra, việc nào cũng không nên nghĩ tưởng đến, niệm nào cũng không nên khởi, đây tức gọi là nhất tâm bất loạn, nhiên hậu mới dễ dàng thành công. Read the rest of this entry »

No Comments

Sơ Lược Về Lý Duyên Khởi

Tiếng Pàli của lý Duyên khởi hay Duyên sinh là “Paticcasamuppàda”, còn được dịch là “Tùy thuộc Phát sinh”, tiếng Anh là “Dependent Origination”. Thuyết nầy bao gồm 12 thành tố, nên cũng được gọi là Thập Nhị Nhân Duyên.

Trong Tăng Chi Bộ, chương 10 Pháp, kinh số 92, Đức Phật giảng cho ông Cấp Cô Độc: Read the rest of this entry »

No Comments

Bố Thí Ba-La-Mật Trong Thời Hiện Đại

Phật dạy bố thí mà còn ý nghĩ có người cho, người nhận, và vật thí là chưa rốt ráo vì bố thí mà còn tính toán là bố thí có ý mong cầu.

Thường khi mình bố thí là do có đối tượng (nhu cầu), nên mình mới cho (cung cấp); và vật thí càng có giá trị cao và nhiều chừng nào thì bố thí sẽ có nhiều công đức lớn. Tất nhiên, hễ có bố thí là mình đã có phước báo rồi! Ở đây, chúng ta muốn học hạnh bố thí không chỉ có phước mà luôn cả huệ nữa! Cái khó ở đây là bố thí mà không thấy có cầu và có cung thì bố thí cái gì, và bố thí cho ai? Read the rest of this entry »

No Comments

An Bình Mảnh Đất Tâm

Chắc hẳn các bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy trong bức hình này tôi bỗng nhiên trông như trẻ hẳn ra. Một vài người trong các bạn có thể nghĩ “Ồ, chắc Ngài đã phẫu thuật chỉnh hình, thảo nào mà lâu rồi không thấy Ngài xuất hiện.” Tôi ước mình có thể làm gì đó để quay ngược đồng hồ, nhưng thời gian khi đã mất đi sẽ chẳng bao giờ lấy lại được. Tôi vừa dọn dẹp phòng học và tìm thấy một cái đĩa cũ trong đó có nhiều ảnh do các bạn hữu và học trò của tôi chụp trước kia. Tôi đã xem lại những hình ảnh suốt từ những năm 80 cho tới tận gần đây. Đây quả thực là một bài pháp vĩ đại về cõi luân hồi, một lời nhắc nhở tuyệt vời về cuộc sống quý giá cần được dùng cho những mục đích cao cả hơn là lãng phí vì những điều vô nghĩa, như chạy theo những ham muốn không giới hạn, những giấc mơ không hồi kết và không mục đích của chúng ta trong luân hồi.

Đa phần chúng ta thường nghĩ rằng vô thường còn xa lắm, giác ngộ rất khó đạt được, bất cứ điều gì có thể mang lại cho chúng ta một cơ hội hy hữu được chứng ngộ tự tính tâm đều không thể với tới và không thể thực hiện trong đời này. Thậm chí có người trong chúng ta cho rằng sự giác ngộ tâm linh đồng nghĩa với việc trở thành giống như một bức tượng hoặc không có mục tiêu gì hữu ích cả. Một số người trong chúng ta còn nghĩ rằng vì điều đó không thể nào đạt được, nên tại sao không trầm mình trong luân hồi nhỉ, sao không đón nhận lấy các pháp thế gian, sao không lãng quên giác ngộ, quên đi cái chết, thậm chí quên đi cả thời khắc chúng ta cảm thấy xiết bao thiết tha và xúc động khi phát nguyện quy y, khi chúng ta được lần đầu hạnh ngộ với bậc thầy tôn quý hoặc những quãng thời gian quý báu cùng chia sẻ niềm an vui hiểu biết cảm thông với những đạo hữu và gia đình tâm linh của chúng ta. Tất cả những xúc cảm tốt đẹp và tích cực ấy đều tan biến sau một thời gian đầu đến với đạo pháp tâm linh. Read the rest of this entry »

No Comments