Archive for category Tùy Bút

Chữ “Phật” Nghĩa Là Gì?

Vào những năm cuối trước khi nhập cõi niết bàn, Phật Pháp mà Đức Phật Thích Ca Mâu Ni truyền bá đã làm rung động cả Ấn Độ, ngay cả các bậc đế vương cũng rất tôn sùng và kính trọng Ngài.

Rất nhiều người đã từng tới hỏi Phật Thích Ca Mâu Ni rằng: “Ngài rốt cuộc là ai?” hay “Ngài có phải là một vị Thần hay không?”

Nhưng Phật Thích Ca Mâu Ni đều đáp rằng: “Không phải!”

Lại có người hỏi: “Ngài là một vị sứ giả của trời sao?”

Phật Thích Ca Mâu Ni lại đáp: “Không phải!” Read the rest of this entry »

No Comments

Thiền Sư Không Lộ

Thiền Sư Không Lộ và hai bài thơ Ngư Nhàn và Ngôn Hoài… thi pháp với Tuệ Giác Thiền Tông ( Thuộc Đời thứ 09, Thiền Phái Vô Ngôn Thông )

Dù cho Việt Nam Phật Giáo Sử Luân của HT Thích Nhất Hạnh có ghi rằng Thiền Sư Không Lộ và Quốc Sư Nguyễn Minh Không là một – Theo khảo cứu của Nguyễn Lang thì tác giả Thiền uyển tập anh khởi thảo bởi thiền sư Thông Biện ( ?—1134 ) chuyển tiếp qua các thiền sư Biện Tài, Thường Chiếu, Thần Nghi đến Ẩn Không ( tức Na Ngạn đại sư ) là người cuối cùng hoàn thành việc biên soạn vào khoảng cuối thời Lý. và như vậy khi biên soạn lúc ấy chuyện về thiền sư Không Lộ cũng đã qua đi trên đưới 10 năm. Read the rest of this entry »

No Comments

Thiền Sư Khánh Hỷ

Thiền Sư Khánh Hỷ (1066- 1142) và bài kệ VƯỢT CÀN KHÔN thuộc Đời thứ 14 của Thiền Phái Tỳ Ni Đa Lưu Chi.
( Một vị Tăng Thống thời Vua Lý Thần Tông (1116 – 1138) vị hoàng đế thứ năm của triều đại nhà Lý nước Đại Việt. )

Danh tiếng Thiền Sư Khánh Hỷ được vang lừng trong tùng lâm từ khi triệt ngộ về cái Thấy sau ba lần Minh Sư Bổn Tịch ấn chứng lại kể từ ngày được Biện Tài Thiền Sư khai thị… nhưng có thể nói hai câu sau đây trong bài kệ thật tuyệt vời của Thiền Sư Khánh Hỷ nhắn gửi lại cho đệ tử nối pháp Pháp Dung cũng như cho hậu thế và đã được thi đàn cũng như văn học Phật Giáo ca tụng còn lưu truyền mãi đến nay :

“Càn khôn tận thị mao đầu thượng, nhật nguyệt bao hàm giới tử trung”. Read the rest of this entry »

No Comments

Thiền Sư Minh Không

Thiền Sư Minh Không (1076 – 1141) Đời thứ 12 của Thiền Phái Tỳ Ni Đa Lưu Chi.

Ngài là Quốc Sư triều đại nhà Lý & được tôn vinh là ông tổ nghề đúc đồng và cũng là ông tổ nghề Đông y Việt Nam.

Nếu như ngày nay hậu thế biết được Khổng Minh Không là một nhân vật mang màu sắc màu thần thoại của một ‘ông khổng lồ’, một danh y chữa được bệnh hóa hổ cho vua, một nhà tổ chức đại tài… thì đó là những gì lưu lại về nhân vật quốc sư Nguyễn Minh Không, hay là Đạo hiệu có liên quan đến một danh tăng kỳ lạ vào bậc nhất ở nước Nam.

Hành trạng Ngài đã mang tên huyền thoại về Minh Không nay vẫn còn gắn với một số địa danh như núi Đồng Cân (Hoa Lư), hòn Nẹ (Kim Sơn)… Ông còn dạy dân cách trồng cấy vùng bán sơn địa, dạy dân đánh cá, nhất là truyền nghề trồng nhiều cây thuốc quý và cách sao thuốc, bốc thuốc, khám bệnh… Như vậy, trong cảm quan truyền thuyết Minh Không được xem như vị thần mang tính khởi nguyên cho một vùng văn hóa. Read the rest of this entry »

No Comments

Lễ Vía Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát 30/7 AL 2021

Nhân ngày Lễ Vía Đức Địa Tạng Vương Bồ Tát thử tìm hiểu Địa Ngục có thật hay không ? Và Diêm Vương là ai?

Địa ngục là một khái niệm thuộc thế giới quan, nhằm mục đích trừng ác, răn dè hành vi của con người trong thế giới thực tại.

Quan niệm về địa ngục được hình thành trên cơ sở thuyết luân hồi, luật nhân quả, thuyết báo ứng. Từ tư tưởng triết học, địa ngục được chuyển hóa thành nhiều loại hình nghệ thuật tôn giáo khác nhau, từ các dịch phẩm, khoa nghi, thơ phú, cho đến nghệ thuật tôn giáo, hội họa, bích họa, điêu khắc, phù điêu, đồ họa. Sự ảnh hưởng của kinh tạng Bắc truyền và nền nghệ thuật Phật giáo Đông Á là điều ai cũng có thể dễ dàng nhận thấy. Read the rest of this entry »

No Comments

Ba Hạt Đậu Xanh Của Mẹ

Biên Tập
Vượt qua gần 65.000 bài dự thi gửi về BTC cuộc thi “Nét bút tri ân” lần II, bài viết “Ba hạt đậu xanh của mẹ” của cô Nguyễn Thị Việt Hà, giáo viên Trường THCS Lê Hồng Phong, Thị Trấn Cái Đôi Vàm, huyện Phú Tân, tỉnh Cà Mau đã xuất sắc giành giải Nhất năm nay. Câu chuyện của cô giáo Việt Hà về người mẹ chịu nhiều khổ đau, một mình nuôi mấy người con khi ba bỏ mẹ con cô ra đi. Với lòng bao dung và nghị lực phi thường mẹ đã dạy cho chị em cách học đối mặt với khó khăn, rèn luyện sự tự lập, không đầu hàng cuộc sống. Xuyên suốt bài viết là những cơn mưa: ngày chị sinh ra mưa tầm tã, ngày cha bỏ mẹ con đi mưa vần vũ và ngày mẹ đi cũng vào một cơn mưa mùa đông. Câu chuyện có thật của người giáo viên có vóc người nhỏ bé, giọng nói dịu dàng về gia đình mình khiến mọi người trong khán phòng của buổi lễ trao giải vừa diễn ra vào tối 2/6 không khỏi bùi ngùi, xúc động. Khi MC Tạ Bích Loan hỏi: Với bài viết trên, nếu được chọn lòng biết ơn hay sự hận thù chị sẽ chọn điều gì? Thay vì trả lời, cô giáo Việt Hà chỉ gói gọn trong câu nói mộc mạc và thấm thía: “Lòng hận thù hãy ghi trên cát, lòng yêu thương hay ghi trên đá”. Dưới đây là toàn văn bài viết của cô giáo Nguyễn Thị Việt Hà gửi mẹ kính yêu: BA HẠT ĐẬU XANH CỦA MẸ Read the rest of this entry »

No Comments

Câu Chuyện Ổ Bánh Mì và ông Già gù Kỳ Quặc

Bạn có tin vào nhân quả báo ứng? Chờ tới khi nó đổ xuống đầu Bạn, lúc ấy muốn trốn cũng không kịp.

Nhân quả thường đến muộn nên đôi lúc ta tưởng là nó không có.Có một người phụ nữ khi nướng bánh mì cho gia đình mình luôn làm dư ra một cái để cho người nghèo đói.Bà để ổ bánh mì dư trên thành cửa sổ bên ngoài cho người nghèo nào đó đi qua dễ lấy.Và một người gù lưng đều đặn đến để lấy ổ bánh mì đó.Thay vì nói lời cám ơn, ông ta vừa đi vừa lẩm bẩm những lời như niệm chú:

– Việc xấu người làm thì ở lại với người, việc tốt người làm thì sẽ trở lại với người! Read the rest of this entry »

No Comments

Cảm Nghĩ Về Ý Nghĩa Của Vô Thường Nhân Mùa Vu Lan

Như những vì sao, những con ruồi đang bay hay ánh lửa của một ngọn đèn dầu,
Như một ảo giác ma thuật, một giọt sương mai hay một bọt bong bóng,
Một giấc mơ, một tia chớp hay một áng mây bay,
Đấy là cách phải nhìn vào mọi hiện tượng tạo tác từ những điều kiện trói buộc.
Lời Phật dạy Kinh Kim Cương (Vajracchedika prajnaparamita-sutra)

Thiền sư Đạo Nguyên (1200-1252) là một trong những nhà tư tưởng lớn nhất của nước Nhật. Mồ côi cha từ năm hai tuổi, đến năm bảy tuổi thì mẹ lại mất. Khi nhìn thấy xác mẹ được đưa lên giàn hỏa ông đã khóc, thế nhưng có thể là ông đã không khóc như một đứa bé. Nhìn thân xác mẹ cháy trong lửa đỏ và những đám khói bốc lên, có lẽ ông đã hình dung ra cho mình một con đường. Được một người chú đem về nuôi, thế nhưng năm mười hai tuổi thì ông bỏ nhà trốn vào vùng núi Hiei đi tìm một người chú khác là một nhà sư sống trong vùng này, để xin được vào chùa. Read the rest of this entry »

No Comments