Archive for category Tùy Bút

Của Để Dành

Sinh ra ta đã được cuộc sống, ông bà tổ tiên, truyền thống bày dạy cho mình nhiều nếp nghĩ, nhiều cách sống, như một thứ quy chuẩn để sống và làm người, sao cho tốt đẹp, hạnh phúc. Trong nếp làm người ấy, ba mẹ, ông bà và truyền thống dạy mình biết tích cóp tiền của, để dành khi đau ốm, già yếu, khi bất trắc xảy tới…

Lúc khỏe, ráng làm để dành dụm lúc ngặt nghèo khó khăn ngỡ như là “lo xa” nhưng kỳ thực đó lại là tư duy tích cực, được rút ra từ muôn thuở của hàng triệu năm tiến hóa. Bởi, con người ngộ được quy luật sanh-trụ-dị-diệt của cuộc sống nên thừa hiểu sẽ tới lúc ta già cỗi, héo mòn, tật bệnh… thì cần phải có của để dành mà dùng. Read the rest of this entry »

No Comments

Xuân về với nếp sống đạo đức của người con Phật

Mùa xuân là mùa biểu tượng của sự hạnh phúc, an lạc. Các nhà đạo đức cho rằng, để có hạnh phúc thật sự thì phải sống đạo đức.

Tôn dung Đức Phật Thích Ca

Kinh Trường A-hàm – Chuyển luân vương tu hành, Đức Phật còn nói cụ thể hơn nữa: “Các người phải siêng năng tu tập các điều thiện, nhờ tu tập điều thiện mà được mạng sống lâu dài, nhan sắc thắm tươi, sống yên ổn, vui vẻ, của cải dồi dào, uy tín đầy đủ”. Read the rest of this entry »

No Comments

Lời Nguyện Cao Đẹp Đầu Xuân

Năng lực của lời cầu nguyện có hiệu ứng khi nó xuất phát từ tấm lòng chân thành và tâm ý cao thượng. Nội dung lời cầu nguyện là thể hiện lòng mong ước đi đôi với hành động lợi mình và lợi người là điều đáng tôn trọng. Đứng về mặt tác dụng giao cảm tâm thức thì thường được chư Phật, Bồ tát, Thiện thần gia hộ. Read the rest of this entry »

No Comments

Cái Tết hạnh phúc của tử tù thoát chết nhờ niệm Phật

Một tử tù biệt giam, bị xích chân, còng tay chờ ngày thi hành án vẫn ngày ngày tụng kinh niệm Phật. Sức mạnh của niềm tin và niềm hi vọng vào sự khoan hồng của pháp luật đã mang đến một phép màu.
Cuốn kinh Phật trong phòng biệt giam

Phạm Xuân Cường (SN 1985, HKTT tại thị trấn Trới, huyện Hoành Bồ, tỉnh Quảng Ninh) là tử tù mang tội giết người, phải nằm biệt giam ở Trại Tạm giam Công an tỉnh Quảng Ninh từ năm 2009.

Đại đức Thích Trúc Thái thỉnh chuông trên chùa Ba Vàng Read the rest of this entry »

No Comments

Nụ Cười Xuân

Đón giao thừa tại Tu viện Pháp Vương. Hai phong pháo nổ giòn tan trên đỉnh đồi, bên cạnh điện Phật Ngọc. Bốn con lân múa đẹp trong tiếng trống dồn, sinh động. Người người hoan hỷ cười vui giữa phút thiêng. Sau lễ, mọi người thay nhau lễ bái, chụp hình, nhiễu quanh điện Phật Ngọc. Gọi điện về quê hương, thăm mẹ già những phút đầu năm. Chúc mẹ trường thọ an vui cùng con cháu. Mong sẽ được thăm mẹ một ngày rất gần nơi ngôi nhà cổ kính hơn trăm tuổi ấy. Mùi pháo hòa lẫn với hương hoa và trầm hương đêm giao thừa. Đức Phật mỉm cười.

Điện Phật Ngọc tại Tu viện Pháp Vương vào ban đêm Read the rest of this entry »

No Comments

Tâm tư người con phố thị ngày xuân

Chiều, đường phố tấp nập, tiếng còi xe inh ỏi, khói bụi, sự chật chội, hối hả đã trở thành “đặc sản” mà người ta vẫn hay nhắc khi nói về nơi này.

Ngắm Sài Gòn trong một buổi chiều ươm nắng vàng, đứng từ tầng cao nhất của một tòa nhà cao tầng, thành phố hiện lên trong tôi như viên ngọc thô vừa được mài giũa xong, rạng ngời khoe sắc óng ánh.

Tết ở Sài Gòn – Ảnh minh họa Read the rest of this entry »

No Comments

Ý Xuân Trong Kinh

Thanh minh trong tiết tháng ba
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh
Gần xa nô nức yến anh
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân. (Truyện Kiều)

Niềm vui biến thiên theo cá tính từng người, theo thời gian không gian. Khi trẻ vui khác, khi già vui khác, khi người Việt Nam mừng Tết Nguyên Đán thì bên Tây im re, người Việt kiều lặng lẽ đi làm và gọi điện chúc nhau: Happy New Year. Read the rest of this entry »

No Comments

Tuổi Thơ Và Ngày Xuân

Tuổi thơ của tôi không được cái may mắn như các tuổi thơ khác, vì họ còn có đầy đủ tình yêu thương của cha mẹ. Còn tôi, lúc vừa tròn ba tuổi, thì tôi đã bất hạnh mất đi cái tình yêu thương cao quý của người cha. Với cái tuổi đầu đời còn quá thơ ngây trong trắng đó, làm sao tôi có thể biết được hình hài thân xác mặt mày của cha tôi. Từ khi cha tôi mất, tôi được mẹ tôi thương yêu nuông chiều rất mực, vì tôi là đứa con trai út trong gia đình. Tôi có cả thảy sáu anh chị em, nhưng mất hết ba người. Nghe mẹ tôi kể lại, người chị thứ tư của tôi mất khi chị ấy vừa tròn mười hai tuổi. Còn người anh thứ năm và thứ sáu của tôi cũng đã mất lúc lên năm lên sáu tuổi. Tất cả đều bị bịnh đau mà chết. Read the rest of this entry »

No Comments