Hình ảnh “Ông Đồ Già” một lần tôi đã gặp


Bài thơ ÔNG ĐỒ GIÀ của Vũ Đình Liên là 1 bài thơ bất hủ, một bài thơ rất hay được nhiều người thuộc lòng.

Mở đầu cho trang báo XUÂN của Trường THCL/TÂN CHÂU, NGV đã sưu tầm được 1 tấm ảnh thể hiện đúng hình ảnh của Ông Đồ ngày xưa (kèm theo bài thơ ÔNG ĐỒ GIÀ) khác với hình ảnh “Ông Đồ” mà tôi đã gặp một lần tại hè phố Chợ Tân Châu vào dịp Tết năm đó.

Hình ảnh của ÔNG ĐỒ GIÀ ngày xưa chúng ta thường thấy minh họa trên báo chí, tạp chí…là một cụ già, có thể là 1 nhà Nho, ăn mặc chỉnh tề: áo dài xanh hoặc đen, trên nền áo có những bông hoa hoặc chữ Nho (chữ Hán) như Phước, Lộc, Thọ,… đầu đội khăn đóng, ngồi trên chiếc chiếu hoa, bên cạnh có nghiên mực Tàu, chồng giấy đỏ được cắt sẵn và được xếp ngay ngắn. Đôi khi ở một góc chiếu hoa còn có chồng sách chữ Nho, sau lưng và bên trên vách đươc trang trí bằng vài đôi liễn.

Dù cho

“Nhưng mỗi năm một vắng,
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm,
Mực đọng trong nghiên sầu.”

nhưng ÔNG ĐỒ GIÀ vẫn ăn mặc chỉnh tề ngồi đấy và kiên nhẫn đợi khách.

Còn Ông Đồ mà tôi gặp tại hè phố Tân Châu năm đó vào dip Trường sắp tổ chức liên hoan Tất Niên để thầy trò chia tay về sum họp cùng gia đình chuẩn bị đón XUÂN thì khác hẵn.

Sáng hôm ấy, có giờ dạy ở lớp, tôi đi sớm hơn thường lệ và đi 1 vòng để xem Chợ Tết (Khu chợ cũ ngày xưa ở bên kia cây Cầu Sắt) ở quê mình năm nay ra sao. Đây là thói quen và sở thích của tôi.

Tôi đi lại khu bán hoa, đủ loài hoa và nhiều nhất là hoa mai rồi vòng qua khu bán dưa hấu. Dưa cũng chất đầy trên vỉa hè. Đến một góc phố tôi bất chợt nhìn thấy hình ảnh rất “phản cảm” của một người đàn ông đứng tuổi, đang khom người viết mấy chữ Nho để bán cho khách qua đường. Tôi nói hình ảnh rất phản cảm vì Ông Đồ nầy (xin tạm gọi như thế) ăn mặc rất lôi thôi làm mất đi hình ảnh đẹp đẽ mà chúng ta đã nhìn thấy qua sách vở. Ông Đồ này: mặc cái áo lính, vận chiếc choàng tắm, tóc hoa râm hớt ngắn, đầu để trần, ngồi xếp bằng trên tấm ni-lông, bên cạnh để đôi dép cũ kỹ…

Tôi vụt nhớ đến hình ảnh ÔNG ĐỒ GIÀ ngày xưa mà tôi từng nhìn thấy qua sách vở, qua bài thơ của Vũ Đình Liên mô tả, lòng trào dâng một nỗi xót xa, nuối tiếc.

Viết lên những dòng nầy, chúng tôi có một ước mong tha thiết là chúng ta đừng làm mất đi hình ảnh tốt đẹp, đáng quý trọng của ÔNG ĐỒ GIÀ ngày xưa trong lòng chúng ta và cả trong lòng con cháu chúng ta ở các thế hệ mai sau….

NGUYỄN NGUYÊN-PHƯƠNG

http://www.tan-chau.com/Tet2008/hinhanh.htm

Comments are closed.