Lòng Từ Bi và Tính Cá Nhân


Mục tiêu của cuộc sống

Một câu hỏi lớn nằm dưới kinh nghiệm của chúng ta, dù chúng ta nghĩ về nó một cách ý thức hay không: mục đích của cuộc sống là gì? Tôi đã cân nhắc câu hỏi này và muốn chia sẻ những suy nghĩ của mình với hy vọng rằng chúng có thể có lợi ích trực tiếp và thực tế đối với những ai suy nghĩ về chúng.
Tôi tin rằng mục đích của cuộc sống là để được hạnh phúc. Từ lúc mới sinh ra, mọi người ai cũng muốn hạnh phúc và không muốn đau khổ. Không phải điều kiện xã hội hay giáo dục,  cũng không phải ý thức hệ tác động đến điều này. Từ cốt lõi của con người chúng ta, chúng ta chỉ đơn giản là ước muốn thỏa mãn. Tôi không biết liệu vũ trụ, với vô số thiên hà, các ngôi sao và các hành tinh, có một ý nghĩa sâu sắc hơn không, nhưng ít nhất, rõ ràng là con người chúng ta, những người sống trên trái đất này phải đối mặt với nhiệm vụ thực hiện một cuộc sống hạnh phúc cho chính mình. Vì vậy, điều quan trọng là để khám phá ra những gì sẽ đem đến cho chúng ta mức độ lớn nhất của hạnh phúc.

Làm thế nào để đạt được hạnh phúc

Để bắt đầu, có thể chia tất cả hạnh phúc và khổ đau thành hai loại chính: tinh thần và thể chất. Trong hai thứ này, tâm vốn có sức ảnh hưởng lớn nhất đối với hầu hết chúng ta. Trừ khi chúng ta bệnh nặng hoặc bị tước đoạt những nhu cầu cơ bản, điều kiện vật chất của chúng ta đóng vai trò thứ hai trong cuộc sống. Nếu cơ thể lành mạnh, chúng ta hầu như không chú ý nó. Tuy nhiên, tâm, ghi nhận mọi sự kiện, ngay cả vấn đề nhỏ như thế nào. Do đó chúng ta cần phải tận dụng những nỗ lực nghiêm trọng nhất của chúng ta để mang lại sự bình yên cho tâm hồn.

Từ kinh nghiệm hạn chế của riêng tôi, tôi đã tìm thấy rằng niềm an lạc bên trong xuất phát từ sự phát triển của tình yêu và lòng từ bi.

Chúng ta càng chăm sóc cho hạnh phúc của người khác, ý nghĩa định hướng của chúng ta càng vĩ đại hơn.Gieo một cảm giác gần gũi, trái tim nồng nàn với người khác tự nhiên khiến tâm trí thoải mái. Điều này giúp loại bỏ bất kỳ nỗi sợ hãi và bất an nào đó mà chúng ta có thể có và cung cấp cho chúng ta sức mạnh để đối phó với bất kỳ trở ngại nào mà chúng ta gặp phải. Nó là nguồn gốc tối hậu của sự thành công trong cuộc sống.

Khi chúng ta sống trong thế gian này chúng ta buộc phải đụng độ những vấn đề. Nếu, mỗi lần như thế, chúng ta mất đi hy vọng và chán nản, chúng ta giảm đi khả năng của chúng ta phải đối phó với các khó khăn. Nếu, mặt khác, chúng ta không quên rằng nó không phải chỉ riêng ta, nhưng mỗi người đều phải chịu khổ đau, quan điểm thực tế này đúng hơn sẽ làm tăng quyết tâm của chúng ta và khả năng để vượt qua nghịch cảnh. Thật vậy, với thái độ này, mỗi chướng duyên có thể được xem như là cơ hội quý giá để cải thiện tâm hồn của chúng ta!

Vì vậy chúng ta có thể cố gắng dần dần để trở nên từ bi hơn, đó là chúng ta có thể phát triển những cảm thông thực sự đối với sự đau khổ của người khác và sẽ giúp họ loại bỏ những khổ đau của bản thân. Kết quả là, tâm hồn thanh thản và sức mạnh bên trong của chúng ta sẽ tăng trưởng.

Nhu cầu của chúng ta đối với tình yêu thương

Cuối cùng, lý do tại sao tình yêu và lòng từ bi mang lại hạnh phúc lớn nhất, chỉ đơn giản là bản chất của chúng ta là thương yêu đối với tất cả. Sự cần thiết cho tình yêu nằm ở nền tảng sự tồn tại của con người. Nó là kết quả từ sự phụ thuộc lẫn nhau sâu sắc mà tất cả chúng ta cùng chia sẻ với nhau. Tuy nhiên khả năng và khéo léo của một cá nhân có thể là để lại sự cô đơn, anh ta hoặc cô ta sẽ không tồn tại. Nhưng sự mạnh mẽ và độc lập mà người ta có thể cảm giác trong giai đoạn thịnh vượng nhất của cuộc sống, khi người ta bị bệnh dù trẻ hay già, người ta phải phụ thuộc vào sự hỗ trợ của những người khác.

Dĩ nhiên sự phụ thuộc bên trong là một định luật cơ bản của tự nhiên. Không chỉ có hình thái cao hơn của đời sống mà còn rất nhiều các loài côn trùng nhỏ nhất là những sinh vật xã hội, chúng không có bất kỳ tôn giáo, luật pháp, giáo dục mà vẫn tồn tại bằng cách hợp tác lẫn nhau dựa trên nhận thức bẩm sinh của sự liên kết của chúng. Mức độ tinh tế nhất của hiện tượng vật chất cũng được dàn xếp bởi sự phụ thuộc lẫn nhau. Tất cả các hiện tượng từ hành tinh nơi chúng ta sống cho đến các đại dương, mây trời, rừng sâu, và hoa trái bao quanh chúng ta đếu phát sinh trong sự tùy thuộc vào các mô hình tinh tế của năng lượng. Nếu không có sự tương tác thích hợp, chúng sẽ tự tan rã và tiêu diệt.

Loài người của chúng ta tồn tại là dựa vào sự giúp đỡ của những người khác, mà nhu cầu của chúng ta đối với tình yêu nằm ở nền tảng của sự tồn tại của chúng ta. Vì vậy, chúng ta cần một cảm giác thực sự của trách nhiệm và sự quan tâm chân thành đối với phúc lợi của người khác.

Chúng ta phải xem xét những gì con người chúng ta thực sự là. Chúng ta không giống như các đối tượng được làm bằng máy. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần là bản thân các thực thể cơ khí thì những cái máy này phải có khả năng làm giảm những nỗi khổ đau và đáp ứng nhu cầu của chúng ta.

Tuy nhiên, từ khi chúng ta không phải là những tạo vật, nó là một sai lầm khi đặt tất cả hy vọng của chúng ta đối với hạnh phúc phát triển độc lập ở bên ngoài. Thay vào đó, chúng ta nên xem xét nguồn gốc và bản chất của chúng ta để khám phá những gì chúng ta cần thiết.

Gác lại những câu hỏi phức tạp về sự sáng tạo và sự tiến hóa của vũ trụ, tối thiếu, chúng ta có thể đồng ý rằng mỗi chúng ta là sản phẩm của chính cha mẹ mình. Nói chung, quan niệm của chúng ta đã diễn ra không chỉ trong bối cảnh của ham muốn tình dục nhưng từ quyết định của cha mẹ của chúng ta muốn có một đứa con. Quyết định đó đặt trên căn bản về trách nhiệm và lòng vị tha – cha mẹ từ bi cam kết chăm sóc của con cái mình cho đến khi nó có thể tự chăm sóc bản thân. Vì vậy, ngay từ giây phút thụ thai của chúng ta, tình yêu cha mẹ của chúng ta trực tiếp trong việc sáng tạo ra chúng ta.

Hơn nữa, chúng ta hoàn toàn phụ thuộc vào sự chăm sóc của các bà mẹ mình từ những giai đoạn đầu tiên về sự trưởng thành của chúng ta. Theo một số nhà khoa học, trạng thái tinh thần của một phụ nữ mang thai, có thể là bình tĩnh hoặc bị kích động, có ảnh hưởng trực tiếp đến thai nhi.

Sự biểu hiện của tình yêu cũng rất quan trọng trong thời kỳ sinh. Từ việc đầu tiên của chúng ta là bú sữa từ vú của mẹ mình, chúng ta tự nhiên cảm thấy gần gũi với bà ấy, và bà ấy phải cảm giác yêu thương chúng ta để nuôi chúng ta một cách đúng đắn, nếu bà ấy cảm thấy tức giận hay oán giận thì bầu sữa đó không có lưu thông thoải mái.

Sau đó là giai đoạn quan trọng phát triển của não bộ từ thời điểm sinh đến độ tuổi ít nhất là ba hoặc bốn, trong thời gian này sự tiếp xúc thể chất yêu thương là yếu tố quan trọng nhất cho sự phát triển bình thường của trẻ. Nếu đứa trẻ không được bồng ẫm, ôm ấp, nâng niu, hay yêu thương, sự phát triển của nó sẽ bị ảnh hưởng và não bộ của nó sẽ khó trưởng thành.

Đứa trẻ không thể sống sót nếu không có sự chăm sóc của người khác, tình yêu là chất dinh dưỡng quan trọng nhất. Hạnh phúc thời thơ ấu làm giảm thiểu tối đa sự khiếp sợ của trẻ em,  và sự phát triển lành mạnh của lòng tự tin đều phụ thuộc trực tiếp vào tình yêu thương.

Ngày nay, nhiều trẻ em lớn lên trong những gia đình không được hạnh phúc. Nếu chúng không tiếp nhận những tình cảm tác động, trong cuộc sống sau này chúng sẽ khó mà yêu thương cha mẹ của chúng, và có thể chúng sẽ thấy khó để yêu thương người khác. Đây là điều rất buồn.

Khi đứa trẻ đến tuổi đi học, nhu cầu của chúng đối với việc hỗ trợ phải được đáp ứng bởi các giáo viên của chúng. Thầy cô giáo không chỉ truyền đạt kiến thức, mà còn có trách nhiệm chuẩn bị cho học sinh về đời sống, như thế học sinh sẽ cảm thấy tin tưởng và tôn trọng với những gì đã được dạy dỗ, và thầy cô sẽ để lại một ấn tượng không thể xóa nhòa trong tâm trí chúng. Mặt khác, những đối tượng được dạy bởi một giáo viên không thể hiện mối quan tâm thực sự đối với học sinh của mình thì được coi là tạm thời và không lưu lại được ký ức lâu dài trong tâm trí học sinh.

Tương tự như vậy, nếu một người bệnh và đang điều trị trong bệnh viện bởi một bác sĩ thể hiện cảm giác ấm áp của con người, người này cảm thấy dễ chịu và điều mong muốn của bác sĩ  là cung ứng sự chăm sóc với khả năng tốt nhất cho việc chữa trị, không phân biệt trình độ tài năng kỹ thuật… của người bệnh. Mặt khác, nếu bác sĩ  thiếu sự xúc cảm của con người và hiển thị một sự biểu lộ không thân thiện, thiếu kiên nhẫn hoặc coi thường,  người  bệnh sẽ cảm thấy lo lắng, thậm chí nếu người bác sĩ  đó có trình độ cao và căn bệnh này đã được chẩn đoán một cách chính xác và đơn cho thuốc  đúng theo quy định . Chắc chắn, cảm giác của bệnh nhân tạo nên sự khác biệt đối với thân tâm và hoàn toàn ảnh hưởng đến sự của phục hồi của họ.

Ngay cả khi chúng ta tham gia vào các cuộc trò chuyện bình thường  trong cuộc sống hàng ngày, nếu có ai đó nói năng với cảm giác thân thiện của con người thì chúng ta thích nghe, và trả lời tương ứng;  cuộc nói chuyện trở nên thú vị, tuy chủ đề chẳng quan trọng gì mấy. Mặt khác, nếu một người nói với thái độ lạnh lùng và khắc khe, chúng ta cảm thấy không thoải mái và muốn kết thúc nhanh chóng với sự giao thoa đó. Ít nhất  ngoại trừ sự kiện rất quan trọng, tình thương và sự tôn trọng đối với người khác là rất quan trọng cho hạnh phúc của chúng ta.Alpha

Gần đây tôi gặp một nhóm các nhà khoa học ở Mỹ, họ cho biết, tỷ lệ bệnh tâm thần tại đất nước của họ là khá cao khoảng mười hai phần trăm dân số. Điều này trở nên rõ ràng trong quá trình thảo luận của chúng tôi, nguyên nhân chính của bệnh tâm thần không phải là một sự thiếu thốn điều kiện vật chất nhưng lại thiếu thốn tình cảm của những người khác.

Vì vậy, khi bạn có thể nhìn từ tất cả mọi điều mà tôi đã viết cho đến nay, có một điều dường như rõ ràng với tôi: dù như thế nào, chúng ta có ý thức về nó hay không, từ ngày chúng ta được sinh ra, nhu cầu tình người nằm trong máu huyết của chúng ta. Ngay cả khi tình cảm xuất phát từ một động vật hoặc một người nào đó mà chúng ta thường coi như một kẻ thù, cả trẻ em và người lớn bị hút về phía nó một cách tự nhiên.

Tôi tin rằng không ai sinh ra được giải thoát từ nhu cầu đối với tình yêu. Và điều này chứng minh rằng, mặc dù một số trường học hiện đại tư tưởng tìm cách để giải thích về nó, con người không có thể được định nghĩa chỉ là vật lý. Không có đối tượng vật chất, tuy nhiên vẻ đẹp hoặc giá trị có thể khiến cho chúng ta cảm giác yêu, bởi vì sự đồng cảm và nhân vật phù hợp của mình nằm sâu hơn trong bản chất chủ thể của tâm.

Phát triển lòng từ

Một vài người bạn của tôi đã nói với tôi rằng, tình yêu và lòng từ bi là tối thượng và tuyệt diệu, chúng không phải thực sự là không có liên quan. Họ nói, thế giới của chúng ta không phải là một nơi mà niềm tin như thế có được sức mạnh và ảnh hưởng. Họ cho rằng sự hung hãn và thù hận thì quá nhiều trong một phần của bản chất con người mà nhân loại sẽ luôn luôn bị thống trị bởi chúng. Tôi không đồng ý.

Con người chúng ta đã tồn tại trong hình thức hiện tại của chúng ta trong khoảng một trăm ngàn năm. Tôi tin rằng nếu trong thời gian này tâm trí con người chủ yếu đã kiểm soát được lòng sân hận, dân số của chúng ta sẽ giảm. Nhưng ngày nay, dù tất cả các cuộc chiến tranh xảy ra, chúng ta thấy rằng dân số con người ngày càng tăng lên hơn bao giờ hết. Rõ ràng đối với tôi tình yêu và lòng từ bi chiếm ưu thế trên thế giới. Và đây là lý do tại sao chúng ta không vui mừng với các sự kiện như tin tức với các hoạt động từ bi là một phần lớn của cuộc sống hàng ngày mà họ đang thực hiện đối với tổ chức mà  phần lớn đã bị lãng quên.

Vì vậy,  tôi đã từng thảo luận chủ yếu là những lợi ích tinh thần về lòng từ bi, nhưng nó góp phần cho sức khỏe thể chất là rất tốt, Theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, sự ổn định tinh thần và cơ thể tốt có liên quan trực tiếp với nhau. Ngoài thắc mắc, tức giận và kích động ra, không có gì làm cho chúng ta dễ sinh bệnh hơn. Mặt khác, nếu tâm thanh thản và an lạc với những suy nghĩ tích cực, cơ thể sẽ không dễ dàng rơi vào trạng thái bệnh.

Nhưng dĩ nhiên, sự thật là tất cả chúng ta đều có một bẩm sinh Tự tôn ngăn cản tình yêu của chúng ta đối với những người khác. Vì vậy, khi chúng ta muốn có hạnh phúc thật sự mang lại tâm trí bình tĩnh, và khi sự bình an của tâm được mang đến bởi chỉ một thái độ từ bi, làm thế nào chúng ta có thể phát triển điều này? Rõ ràng, nó không đủ cho chúng ta đơn giản để suy nghĩ về lòng từ bi tốt đẹp như thế nào! Chúng ta cần phải thực hiện một nỗ lực phối hợp để phát triển nó; chúng ta phải sử dụng tất cả các sự kiện của cuộc sống hàng ngày của chúng ta để chuyển hóa tư duy và hành động của mình.

Trước hết, chúng ta phải rõ ràng về những gì chúng ta định nghĩa từ bi. Rất nhiều hình thức về cảm giác từ bi được trộn lẫn với tham muốn và chấp thủ. Ví dụ, tình yêu thương của cha mẹ dành cho con của họ thường gắn liền với nhu cầu tình cảm riêng tư, vì vậy nó không có đầy đủ lòng từ bi. Còn nữa, trong hôn nhân, tình yêu giữa vợ và chồng, đặc biệt là ở giai đoạn đầu, khi mỗi đối tác vẫn không thể hiểu biết sâu sắc hơn đối tượng của mình – phụ thuộc vào sự  luyến ái hơn tình yêu chân thật. Mong muốn của chúng ta có thể rất mạnh mẽ đối với người mà chúng ta thắt chặt dường như là tốt, trong khi thực tế anh ta hoặc cô ta thì rất tiêu cực. Ngoài ra, chúng ta có một xu hướng làm yếu những phẩm chất tích cực. Vì vậy, khi thái độ của đối phương này thay đổi, đối phương kia thường thất vọng và cũng thay đổi thái độ của mình. Đây là một dấu hiệu cho thấy tình yêu đã được thúc đẩy theo nhu cầu cá nhân hơn là quan tâm thực sự đến người khác.

Lòng từ bi thực không chỉ là một phản ứng cảm xúc nhưng là một sự cam kết vững vàng được thành lập trên lý trí . Vì vậy, một thái độ từ bi thực sự đối với người khác thì không thay đổi ngay cả khi họ cư xử tiêu cực.

Tất nhiên, phát triển về  lòng từ bi này không phải là việc dễ dàng. Để bắt đầu, chúng ta hãy xem xét các sự kiện sau đây:

Dù cho mọi người tuyệt vời và thân thiện hoặc là không hấp dẫn và rắc rối, cuối cùng họ là những con người giống như chính mình. Cũng giống như chính mình, họ muốn hạnh phúc và không muốn đau khổ. Hơn nữa, quyền của họ để vượt qua đau khổ và được hạnh phúc thì bình đẳng giống như ta. Bây giờ, khi bạn nhận ra rằng tất cả chúng sinh đều bình đẳng về ước nguyện hạnh phúc và quyền của chúng để đạt được điều này, bạn sẽ tự động nhận ra sự đồng cảm và gần gũi đối với họ. Thông qua việc làm quen với tâm của mình, với ý thức về lòng vị tha toàn thể,  bạn phát triển một cảm giác trách nhiệm đối với những người khác: ước muốn tích cực giúp đỡ họ vượt qua vấn đề. Không phải là sự muốn có lựa chọn; nó được áp dụng đồng đều tất cả. Miễn họ là những con người trải qua niềm vui và nỗi đau giống như bạn, không có cơ sở hợp lý để phân biệt kỳ thị họ, hoặc thay đổi sự quan tâm của bạn đối với họ nếu họ cư xử trái ngược.

Tôi xin nhấn mạnh rằng đó là trong phạm vi quyền lực của bạn, tập kiên nhẫn và thời gian để phát triển lòng từ bi này. Tất nhiên, tự tôn của chúng ta, sự chấp thủ phân biệt của chúng ta với cảm giác của sự độc lập, tự tồn tại, hoạt động nền tảng để ức chế lòng từ bi của chúng ta. Thật vậy, lòng từ bi thật sự có thể được trải nghiệm chỉ khi loại tự thủ này được loại bỏ. Nhưng điều này không có nghĩa rằng chúng ta không thể bắt đầu và tiến hành ứng dụng ngay bây giờ..

Chúng ta có thể bắt đầu như thế nào

Chúng ta nên bắt đầu bằng cách loại bỏ những trở ngại lớn nhất đối với lòng từ bi: tức giận và hận thù. Như chúng ta biết, đây là những cảm xúc vô cùng mạnh mẽ và chúng có thể hoàn toàn lấn át tâm của chúng ta. Tuy nhiên, người ta có thể kiểm soát được. Nhưng nếu chúng không kiểm soát, những cảm xúc tiêu cực này sẽ nhiễu loạn chúng ta – không có nỗ lực lớn vào bộ phận của chúng! – và chúng cản trở nhiệm vụ của chúng ta dành cho hạnh phúc của một tâm hồn yêu thương.

Vì vậy, như là một sự khởi đầu, nó rất hữu ích để quán chiếu dù có cơn giận hay không thì vẫn có giá trị. Đôi khi chúng ta thấy nản lòng bởi một tình huống khó khăn, cơn giận có vẻ hữu ích, nó xuất hiện mang lại cho ta nhiều năng lượng, sự tự tin và quyết tâm.

Dù vậy, ở đây chúng ta phải kiểm tra trạng thái tinh thần của chúng ta một cách cẩn thận. Trong khi nó là đúng thì cơn giận đó mang lại năng lượng lớn, nếu chúng ta khám phá bản chất của năng lượng này, chúng ta phát hiện ra rằng nó là mù quáng: chúng ta không thể chắc chắn dù kết quả của nó sẽ là tích cực hay tiêu cực. Bởi vì sự tức giận che khuất phần tốt nhất của não bộ của chúng ta: tính hợp lý của nó. Vì vậy, năng lượng của sự giận dữ thì hầu như đừng bao giời đáng tin cậy. Nó có thể gây ra một tích số khổng lồ về hành vi phá hoại, rủi ro. Hơn nữa, nếu cơn giận tăng trưởng đến cực điểm, người ta trở nên giống như một người điên, hành động theo những cách như gây tổn hại cho mình và người khác.

Tuy nhiên, có thể phát triển một năng lực mạnh mẽ tương đương nhưng có nhiều sự kiểm soát năng lượng để xử lý các tình huống khó khăn.

Năng lực chế ngự không chỉ bắt nguồn từ một thái độ từ bi, nhưng cũng từ lý trí và sự kiên nhẫn. Đây là những dược liệu giải độc mạnh nhất đối với cơn giận. Thật không may, nhiều người đánh giá sai những phẩm chất này như là dấu hiệu của sự yếu đuối. Tôi tin rằng điều ngược lại là đúng: rằng chúng là những dấu hiệu thực sự của sức mạnh nội tâm. Từ bi là do bản chất hiền lành, nhẹ nhàng, yên bình, nhưng nó vô cùng mạnh mẽ. Với những người dễ dàng mất đi sự kiên nhẫn của họ thì không an toàn và không ổn định. Như vậy, với tôi, dễ nổi giận là một dấu hiệu của sự yếu đuối.

Vì vậy, khi một vấn đề nảy sinh đầu tiên, cố gắng khiêm tốn và duy trì một thái độ chân thành và  xem xét những kết quả biểu hiện là sự công bằng. Dĩ nhiên, những người khác có thể cố gắng tận dụng lợi thế này đối với  bạn, và nếu bạn không duy trì được thì chỉ khuyến khích sự tấn công mau lẹ, hãy áp dụng một lập trường mạnh mẽ, tuy nhiên, ở đây cần nên thực hiện với lòng từ bi, và nếu nó là cần thiết để bày tỏ quan điểm của bạn và xử dụng những biện pháp đối phó mạnh mẽ, hành động mà không có sân hận hay ác ý.

Bạn nên nhận ra rằng mặc dù đối thủ của bạn dường như muốn hại bạn, cuối cùng, hành động phá hoại của họ sẽ gây thiệt hại chỉ bản thân họ. Để kiểm tra sự xung đột ích kỷ của của mình nhằm trả đũa, bạn nên nhớ lại sự ước muốn của mình để thực hành lòng từ bi và có trách nhiệm hầu giúp ngăn chặn người khác thoát khỏi đau khổ với hậu quả của những hành vi của họ.

Như vậy, bởi vì các biện pháp bạn thực thi đã được chọn lọc một cách cẩn thận, chúng nó sẽ có hiệu quả hơn, chính xác hơn và mạnh mẽ hơn. Sự trả đũa dựa trên năng lực mù quáng của cơn giận hiếm khi đánh trúng mục tiêu.

Bạn và thù

Tôi phải nhấn mạnh một lần nữa rằng chỉ suy nghĩ về lòng từ bi, lý trí, sự kiên nhẫn là điều tốt sẽ không đủ để phát triển chúng. Chúng ta cần phải chờ đợi đối với những khó khăn nảy sinh và sau đó cố gắng để thực hành chúng.

Ai là người tạo ra những cơ hội như vậy? Tất nhiên, không phải bạn bè của chúng ta, nhưng kẻ thù của chúng ta. Họ là những người đem đến cho chúng ta những sự khó khăn nhất, cho nên nếu chúng ta thực sự muốn học hỏi, chúng ta nên xem kẻ thù là người thầy tốt nhất của chúng ta!

Đối với một người muốn nuôi dưỡng lòng từ bi và tình yêu, việc thực hành lòng khoan dung là điều cần thiết, và vì thế, một kẻ thù thì không thể thiếu. Do vậy, chúng ta nên biết ơn kẻ thù của chúng ta, vì chính họ là những người tốt nhất có thể giúp chúng ta phát triển một tâm trí yên tĩnh! Cũng thế, trường hợp thường thấy trong đời sống cá nhân và công cộng, bằng một sự thay đổi trong những tình huống, kẻ thù trở thành bạn bè.

Vì vậy, sự giận dữ và thù hận luôn luôn có hại, và trừ khi chúng ta tôi luyện tâm mình và thực thi để giảm lực lượng tiêu cực của chúng, chúng  sẽ tiếp tục làm phiền chúng ta và phá vỡ những nỗ lực của chúng ta đối với sự phát triển nội tâm yên tĩnh. Sân hận mới là kẻ thù thực sự của chúng ta. Đây là lực lượng mà chúng ta cần phải đương đầu và đánh bại, không phải là những kẻ thù tạm thời và xuất hiện không ngừng trong suốt cuộc đời của chúng ta.

Dĩ nhiên, quyền và bản chất của tất cả chúng ta là đều muốn có bạn bè. Tôi thường đùa rằng nếu bạn thực sự muốn được ích kỷ, bạn phải rất vị tha! Bạn nên chăm sóc tốt của người khác, quan tâm đến phúc lợi của họ, giúp đỡ họ, phục vụ họ, khiến cho có thêm bạn bè, thêm nhiều nụ cười, kết quả? Ðến khi chính bạn cần sự giúp đỡ, bạn sẽ có nhiều người giúp đỡ! Nếu, mặt khác, bạn quên đi hạnh phúc của người khác, trong thời gian dài, bạn sẽ là người thua cuộc. Và là tình bạn được sản xuất xuyên qua các sự tranh chấp và và tức giận, ghen tuông và cạnh tranh dữ dội? Tôi không nghĩ vậy. Chỉ có tình cảm mang đến cho chúng những người bạn gần gũi chân thật.

Trong xã hội vật chất ngày nay, nếu bạn có tiền và quyền lực, dường như bạn có nhiều bạn bè. Nhưng họ không phải là bạn bè của bạn, họ là những người bạn của tiền và quyền lực của bạn. Khi bạn bị mất sự giàu có và ảnh hưởng của bạn, bạn sẽ nhận ra sự khó khăn vô cùng để tìm thấy họ.

Vấn đề là khi mọi thứ trên thế gian diễn ra tốt đẹp với chúng ta, chúng ta trở nên tự tin rằng chúng ta có thể quản lý bằng chính mình và cảm giác rằng chúng ta không cần bạn bè, nhưng khi  tình trạng của mình với sự suy giảm sức khoẻ, chúng ta nhanh chóng nhận ra sự sai lầm của mình như thế nào. Đó là thời điểm khi chúng ta biết ai là người thực sự hữu ích và ai là người hoàn toàn vô dụng. Vì vậy, để chuẩn bị cho thời điểm đó, kết bạn bè chân thật sẽ giúp chúng ta khi có nhu cầu cần thiết, bản thân chúng ta cũng phải trau dồi lòng vị tha!

Dù thi thoảng mọi người cười khi tôi nói điều này, bản thân tôi luôn luôn muốn có bạn bè nhiều hơn. Tôi yêu những nụ cười. Bởi vì điều này, tôi có vấn đề về sự hiểu biết là làm thế nào để kết thêm nhiều bạn bè, và làm thế nào để có được nhiều nụ cười hơn, đặc biệt, nụ cười chân thật. Vì có nhiều kiểu cười, như cười mỉa mai, cười giả tạo hay ngoại giao. Nhiều nụ cười sản xuất không có cảm giác hài lòng, và đôi khi thậm chí chúng có thể tạo ra sự nghi ngờ hay sợ hãi nào đó, phải không? Nhưng một nụ cười thực sự cho chúng ta một cảm giác tươi mát và, tôi tin rằng, duy nhất đối với con người. Nếu đây là những nụ cười mà chúng ta muốn thì bản thân chúng ta phải tạo ra những lý do cho chúng xuất hiện.

Lòng từ bi và thế giới

Tựu trung, tôi xin vắn tắt những suy nghĩ của mình ngoài chủ đề của bài viết này và thực hiện một quan điểm rộng hơn: hạnh phúc của cá nhân có thể đóng góp trong một phương hướng sâu sắc và hiệu quả để cải thiện tổng thể đối với toàn bộ cộng đồng nhân loại của chúng ta.

Bởi vì tất cả chúng ta cùng chia sẻ một nhu cầu giống hệt nhau đối với tình yêu, điều này có thể nhận ra rằng bất kỳ ai mà chúng ta gặp, trong bất cứ hoàn cảnh nào, đều là huynh đệ. Không có vấn đề về những khuôn mặt mới như thế nào, hoặc cách ăn mặc và hành vi khác nhau ra sao, không có sự phân chia đáng kể giữa chúng ta và những người khác. Thật là khờ dại khi nhìn vào sự khác biệt bên ngoài, bởi vì bản chất cơ bản của chúng ta đều giống nhau.

Cuối cùng, nhân loại là một, và hành tinh nhỏ bé này là ngôi nhà duy nhất của chúng ta, Nếu chúng ta bảo vệ nôi nhà của mình, mỗi người chúng ta cần phải trải nghiệm một cảm giác sống động về lòng từ bi. Chỉ duy nhất cảm giác này mới có thể loại bỏ những động cơ Tự tôn, cho mình là trung tâm khiến cho con người lừa dối và lạm dụng lẫn nhau.

Nếu bạn có một trái tim chân thành và cởi mở, tự nhiên bạn cảm thấy sự tự tin và tự xứng đáng, và không cần thiết để làm người khác sợ hãi.

Tôi tin rằng trong mọi cấp độ của xã hội – gia đình, bộ tộc, quốc gia và quốc tế – chìa khóa dẫn đến một thế giới hạnh phúc hơn và thành công hơn là sự tăng trưởng lòng từ bi. Chúng ta không cần phải trở thành tôn giáo, chúng ta cũng không cần phải tin tưởng vào một ý thức hệ. Tất cả là sự cần thiết cho mỗi người chúng ta để phát triển nhân phẩm tốt đẹp của chính mình.

Tôi thực tập sự cư xử với bất kỳ ai mà tôi gặp như một người bạn cũ. Điều này cho tôi một cảm giác chân thật của sự hạnh phúc. Đó là sự tu tập về lòng từ bi.

Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ mười bốn – TN. Tịnh Quang dịch 

Link: http://www.dalailama.com/messages/compassion

Nguồn: http://thuvienhoasen.org/

Comments are closed.