Tu Hạnh Phổ Hiền


Bồ-tát Quan Âm khi phát tâm tu là người không tốt, nhưng được gặp Phật khai thị biến thành tốt, vì lúc đó Quan Âm là người lãnh đạo nhìn đâu cũng là giặc, là xấu phải diệt trừ, nên Ngài diệt hết thì người ta sợ, không ai dám gần gũi, người ta bỏ lần, cuối cùng không còn ai. Vì nghi là giết, đưa tới chỗ tru di tam tộc là giết người sợ con cháu họ báo thù nên giết cho tuyệt hậu. Trần Thủ Độ nói nhổ cỏ phải nhổ tận gốc là ý này, nên ai cũng bỏ trốn, cuối cùng tướng giỏi của Việt Nam bỏ trốn, đưa quân sang Hàn Quốc vì sợ Trần Thủ Độ giết.

Quan Âm xưa kia chưa tu cũng ở trong tình trạng đó, giết một người đến chín họ thì Ngài bị cô lập hoàn toàn, từ nhứt hô bá ứng không còn ai, nhưng từ sự tuyệt vọng đó, Ngài thấy Phật. Còn hy vọng thì tham vọng dễ nổi lên. Nhờ thấy Phật, vận mạng thay đổi và nghe được Phật dạy, cuộc đời Ngài thay đổi và làm theo thì càng thay đổi hơn.

Phật dạy Quan Âm điều gì? Rằng trước kia, ông có công đức, tu nhiều, sức khỏe tốt, thông minh, được nhiều người ủng hộ; nhưng vì vô minh nổi dậy ngăn che, nên phá bỏ tất cả cái tốt, bạn bè tốt bị ông triệt, công đức tu cũng dẹp, chỉ còn thân tàn ma dại. Phật mới bảo Quan Âm nên nhớ lại việc tốt và bạn tốt. Những việc cố ý hay vô tình làm mất lòng người, ông nên sám hối cho tiêu tội cũ là tu hạnh Phổ Hiền đòi hỏi thân tâm sám hối và thân thiện với người có duyên.

Trước vì quá ác, nên họ sợ bỏ đi, nhưng nay quá hiền tốt, nên Quan Âm nguyện tu vô ngã, làm vì chúng sanh, vì cuộc đời, không vì mình. Trước muốn gom cho mình, nhưng nay nghĩ tất cả đều thuộc về chúng sanh thì  chúng sanh sẽ kéo đến trở lại, do cứu độ chúng sanh nên người hướng tâm và hợp tác với Ngài. Và số người đến càng đông thì Quan Âm có một ngàn tay, một ngàn mắt. Một người tới, Quan Âm có thêm hai tay, mười người tới thì nhơn lên mười lần. Vì vậy, trong Pháp giới, ở đâu cũng có tay mắt của Ngài, Ngài đều biết, nên chìa tay cứu khổ ban vui, là nhờ Phật huệ rọi vào, Ngài điều chỉnh thành tốt.

Phổ Hiền dạy trong kinh Hoa nghiêm rằng ở đâu cũng là Phật, không có gì không thanh tịnh, không là Phật khi ba nghiệp ta thanh tịnh là hạnh Phổ Hiền: “Con dùng ba nghiệp rất thanh tịnh, thành kính lễ lạy không hề sót”. Nhưng muốn như vậy, Phổ Hiền phải trợ lực chúng ta. Ta giữ ba nghiệp thanh tịnh, Phổ Hiền sẽ đến làm cho chúng ta lễ khắp chư Phật.

“Sức oai thần hạnh nguyện Phổ Hiền. Phân thân hiện khắp trước Như Lai. Một thân lại hiện sát trần thân. Mỗi thân lạy khắp sát trần Phật. Sát trần Phật ở trong một trần. Đều có đầy đủ chúng Bồ-tát. Vô tận thế giới cũng như vậy. Thâm tín chư Phật đều sung mãn”. Có bao nhiêu Phật, Phổ Hiền đều dùng oai thần lực để trợ giúp chúng ta lễ lạy đầy đủ, nhưng Phật ở đâu? Phật ở trong chúng sanh, tất cả là Phật sẽ thành, nghĩa là nếu ta có tâm Phật tác động họ thì họ sẽ hành xử theo Phật, nên nói tâm là Thiền, thân là Phật và miệng là Pháp.

Tất cả những người ở trước mặt tôi trong giảng đường này đang nghĩ về Phật, không làm ác, học Chánh pháp thì đều là Phật đối với tôi, đó là hoạt Phật hay hóa Phật. Nhờ có giảng đường nghe pháp tu hành, nhứt thời những người này tốt, nhưng sau đó, rời khỏi giảng đường thì khác là do nghiệp khởi và làm theo nghiệp dẫn chúng ta đi thì trùng trùng duyên khởi là nghiệp cũ tạo nghiệp mới.

Thí dụ, vô tu, tâm thanh tịnh, xuống sân vụt gặp oan trái nào đó tìm tới đòi, vì trước đó mình từng gây lộn với họ, hay thiếu nợ từ trước, nay gặp lại, họ ghét mình, kiếm chuyện, nên mình mới gây gổ. Thật vậy, tôi thấy có người ở giảng đường rất hiền, nhưng ra giảng đường gây liền là oan gia, vì túc nghiệp tác động vô trở thành hung dữ.

Vì vậy, Phổ Hiền dạy phải nhờ thần lực của Ngài là quan trọng. Khi Phổ Hiền lực gia bị, ta nương được lực này của Bồ-tát, mà Bồ-tát quan hệ tốt với người ở thế gian, nên họ thấy mình qua Phổ Hiền, thì nghiệp chướng nhiều đời bỗng lắng yên, họ không thấy nghiệp của mình nữa. Lúc đó, họ thấy mình qua Phổ Hiền, nên sanh kính trọng.

Thí dụ tôi nương vào đức của Phật, nên tôi xuất gia, thọ giới đúng pháp, nhờ vậy người nhìn tôi qua hình ảnh Phật, họ không thấy hình ảnh tôi, họ nghĩ về tôi, nghe tôi qua lăng kính Phật, nên họ nghĩ tôi tốt; đó là tôi nương được lực của Phật. Không nương được Phật thì không ai nghe tôi. Nương được lực của Phật, ở giai cấp nào của xã hội cũng lên được.

Tất cả các thầy ở đây nhờ nương oai thần của Phật, mặc áo Phật, tụng kinh Phật, nên người thấy các thầy là Phật, nên cúng dường và nhờ cầu nguyện siêu độ cho gia đình. Vì mặc áo Phật, nói lời Phật, tâm tưởng Phật, nên họ nghĩ tất cả việc là Phật sự, không nương được lực Phật thì mất trắng. Có thầy tu mặc áo Phật, nhưng không nói lời Phật, dùng lời thế gian thì quý vị thấy họ là người thế gian, không phải là Phật. Người nương được Phật, nương được Bồ-tát thì việc của họ là của Phật, của Bồ-tát.

Ngay như người tu hành không có tiền, nhưng phát tâm đại bi muốn cứu người sẽ làm được việc mà người thường không làm được. Thật vậy, Thành hội Phật giáo tổng kết việc làm từ thiện đến mấy trăm tỷ đồng. Tiền ở đâu ra? Vì lúc đó, các thầy nghĩ về Phật, nói việc Phật, mặc áo Phật, được Phật lực gia bị, nên làm việc người thường không làm được.

Mượn lực của Phổ Hiền là thay đổi tất cả thành tốt đẹp. Phổ Hiền có bao nhiêu Bồ-tát, bao nhiêu Phật hỗ trợ, chúng ta nương được thì được tất cả và nhận được sự gia bị của các Ngài. Thật vậy, “Trong một trần có trần số cõi. Trong mỗi cõi có nan tư Phật. Mỗi Phật đều ở giữa chúng hội. Tôi thấy hằng giảng hạnh Bồ-đề”. Đây là thế giới tâm thức khó hiểu, nhưng là của Phật. Nếu chúng ta tu hành, giữ ba nghiệp thanh tịnh, nghĩ đến Phật thì từng bước sẽ được Phổ Hiền gia bị, làm được việc không thể nghĩ bàn.

HT.Thích Trí Quảng

Theo giacngo.vn/phathoc

Pages: 1 2

Comments are closed.