Archive for category Bài Giảng

Hành Trình Đến Hạnh Phúc

Như những con người, tất cả chúng ta giống nhau; xét cho cùng tất cả chúng ta thuộc cùng một hành tinh.  Tất cả chúng sinh có cùng bản chất tự bẩm sinh là muốn hạnh phúc và không muốn khổ đau.  Tất cả chúng ta yêu mến chính mình và khao khát điều gì đấy tốt đẹp.  Bây giờ, như tận cùng của sự phát triển vật chất được quan tâm, chúng ta đã đạt được những thành tựu vô cùng to lớn, và mỗi quốc gia trên hành tinh này đang hướng đến những phương tiện thuận lợi hơn vàđang cố gắng để tạo nên một xã hội phồn vinh hơn.

Cuối cùng chúng ta có thể đạt được điều ấy.  Tuy nhiên, sự phát triển vật chất đơn thuần thôi thì không đầy đủ cho hạnh phúc của con người.  Lý do là rất đơn giản: con người không phải là sản phẩm của máy móc; chúng ta là điều gì đấy hơn thế ấy.  Do thế, chúng ta cần những gì hơn những đối tượng ngoại tại nhằm để hạnh phúc. Read the rest of this entry »

No Comments

Hướng Ngoại Và Hướng Nội

Ðời sống bao gồm hai phương diện: ngoại cảnh và nội tâm. Có những tác động từ bên ngoài do những định luật khách quan về vật lý, xã hội, thời tiết, thiên nhiên, và cả siêu nhiên nữa. Có những tác động từ bên trong do những định luật khác vềsinh lý, tâm lý, nghiệp báo v.v…
Hai mặt trong và ngoài tương giao qua mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý. Khi sự tương giao này diễn ra trong mê mờ (vô minh) thì sẽ phát sinh vọng động (ái dục, hành) và tạo thành một chuỗi nhân quả liên quan (duyên khởi). Khi sự tương giao này diễn ra trong sáng suốt (tuệ) thì nội tâm được trầm tĩnh (định) và đời sống trở nên trong lành (giới). Read the rest of this entry »

No Comments

Nhìn Thấu Là Trí Tuệ Chân Thật

1. Điểm thù thắng nhất trong Phật pháp làm cho chúng ta khâm phục đến năm vóc sát đất là Phật pháp chỉ dạy một cá nhân tôi chứ chẳng dạy ai khác, đây là điều tôi hiểu rất rõ ràng. Phần đông các đồng tu học Phật cả đời chẳng đạt được lợi ích, vẫn phải trôi lăn trong lục đạo luân hồi y như cũ vì họ nghĩ rằng Phật pháp là nhằm dạy người khác. Học Phật pháp rồi mà cứ luôn xét nét người khác, họ quên quay lại nhìn bản thân mình, đó là hoàn toàn trái ngược với tinh thần của Phật pháp. Tinh thần của Phật pháp là nhằm xét đoán chính mình, chứ không xét đoán người khác, người khác đều là người tốt, đều là Phật, Bồ Tát, những gì người khác làm đều đúng đắn, đều chính xác. Người khác tạo ác nghiệp là tạo cho ta coi; họ đọa địa ngục cũng là đọa để răn nhắc ta, làm cho ta cảnh giác. Bất luận duyên bên ngoài là ác duyên hay thiện duyên, là thuận cảnh hay nghịch cảnh, hết thảy đều là chư Phật, Bồ Tát từ bi thị hiện cho ta thấy, độ chính ta, [nếu hiểu như vậy] ta sẽ thành công! Read the rest of this entry »

No Comments

Vạn Phước

Giới Thiệu

Bài pháp thoại Vạn Phước do Đại Đức Thích Pháp Hòa thuyết giảng.  Người có phước báo mà không có trí tuệ đôi khi tự làm hại chính bản thân mình, họ làm cho cái phước báo mà họ có được trở thành tai họa mà họ không ngờ. Ví dụ có nhiều tiền của không cần phải lo nghĩ nhiều thường sinh tâm thụ hưởng, tiêu xài phung phí vì không phải làm lụng cực khổ tạo ra tiền, dễ dàng có được tiền của nên không biết quý trọng. Có lắm của nhiều tiền dễ sinh những thói hư tật xấu nếu như không biết kiềm chế bản thân, không thường kiểm điểm mình, không quan tâm trau giồi phẩm chất đạo đức và thường dễ sinh tâm ỷ lại, ý chí, nghị lực cùn mòn.



ĐĐ. Thích Pháp Hòa

http://www.phatphapungdung.com/phap-am/van-phuoc-thich-phap-hoa/c18.html

No Comments

Đức Phật Trong Ta Đức Phật Trong Ta

Giới Thiệu

Một vị Thiền sư Trung Hoa nói rằng: “Phật vàng không khỏi hư hoại do lò đúc, Phật gỗ không khỏi hư hoại do lửa cháy, Phật đất không khỏi hư hoại do nước và thời gian. Chỉ có Phật thật ngồi ở bên trong mỗi người thì bất hoại mà thôi”. Điều này cho chúng ta thấy rằng: đức Phật ở trong lòng mỗi chúng ta mới là quan trọng, còn mọi hình tướng bên ngoài đều mang tính biểu tượng mà thôi.

TT Thích Bửu Chánh

http://www.phatphapungdung.com/phap-am/duc-phat-trong-ta/c18.html

No Comments

Giúp Người Vừa Mới Qua Đời

Theo một số sách viết không chủ trương có khoảng thời gian từ khi chết đến lúc tái sinh, nghĩa là sau khi chết tái sinh liền vào một trong sáu cõi. Nhưng theo Kinh sách Tây Tạng lại viết: “Sau khi chết, có trạng thái của “Thân trung ấm”, tức là có người sau khi chết tái sinh liền, có người tái sinh sau 1, 2, 3, 4 . . . ngày cho đến chậm nhất là 49 ngày”. Như vậy có trái nhau không? Chúng ta thấy đức Phật đã đề cập nhiều đến những người có ác nghiệp nặng đọa Địa ngục nhanh như phóng thanh kiếm xuống nước. Những người làm thiện, có tu sinh lên Trời nhanh như tên bắn. Đúng là liền sau khi lâm chung tái sinh ngay. Nhưng chúng ta không thấy đức Phật đề cập đến trường hợp của người bình thường. Vì vấn đề này vô ích, mất thời giờ nên đã không được đức Phật đề cập tới. Như vậy, việc này chỉ để giải thích thêm chi tiết cho việc tái sinh, không có gì gọi là trái ngược cả. Ngoài ra, tìm kiếm trong Kinh điển, chúng tôi thấy trong Tạp A Hàm, quyển 2, Kinh số 638, trang 606 dòng thứ 15, trang 607 dòng thứ 10, đức Phật có nói tới chữ “Thân Trung ấm”. Do đó, chúng tôi đưa bài “Giúp người vừa mới qua đời” vào sách này để người đọc thêm lợi lạc. Read the rest of this entry »

No Comments

Tuổi Trẻ Và Tình Yêu

14/2 là ngày Valentine – Ngày lễ Tình Yêu của người phương Tây. Khi du nhập vào Việt Nam thì lễ này đã được nhiều người tiếp nhận, đặc biệt là các bạn trẻ. Nhân ngày Valentine, tuy chẳng có liên quan tới Phật giáo nhưng Ban Biên Tập trang nhà xin trích dẫn một đoạn pháp thoại ngắn của Đại Đức Thích Phước Tiến bàn về chuyện tình yêu của giới trẻ.

Tình yêu là một khái niệm phức tạp và tốn biết bao nhiêu giấy mực của biết bao văn nghệ sĩ. Tuy khó có thể kiếm được một định nghĩa chính xác về tình yêu, nhưng tôi tin chắc rằng, tình yêu là một tặng vật tốt đẹp mà tạo hóa mang đến cho con người.  Read the rest of this entry »

No Comments

Làm Việc Thiện Không Nên Khoe, Làm Việc Ác Hãy Nên Nói

Thánh nhân thế xuất thế gian dạy chúng ta phải tích âm đức. Âm là không để cho người khác biết. Chúng ta đoạn ác tu thiện, tích công bồi đức không nên để người khác biết, không nên để người tán thán. Địa vị của chính chúng ta càng thấp càng tốt, làm công đức có tốt hơn cũng như không hề làm việc gì, chính mình cung kính khiêm hạ đối với tất cả mọi người. Có thế, công đức mà chính chúng ta tích được có thể bảo toàn, tương lai quả báo sẽ lớn, sẽ thù thắng. Read the rest of this entry »

No Comments